Chiều 26/11, Quốc hội làm việc tại hội trường góp ý kiến vào hai dự thảo Luật An toàn thực phẩm và Luật Người khuyết tật.
Nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm
Đa số đại biểu Quốc hội cơ bản đồng tình với Tờ trình của Chính phủ và Báo
cáo thẩm tra của Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của Quốc hội về sự cần
thiết phải ban hành Luật An toàn thực phẩm nhằm không ngừng nâng cao hiệu lực,
hiệu quả trong quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm, bảo vệ sức khỏe nhân dân,
nhất là trong bối cảnh tình trạng mất an toàn vệ sinh thực phẩm đang là nguy cơ
đe doạ đến toàn xã hội, với những vi phạm ngày càng nghiêm trọng, thậm chí không
thể chấp nhận được cả về mặt đạo lý.
Tuy nhiên, các đại biểu cũng cho rằng cấu trúc của Dự thảo Luật chưa thật
hợp lý nên không làm rõ được những việc cần phải làm trong từng lĩnh vực cụ thể
được đề cập đến trong Dự thảo Luật như khai thác thực phẩm trong tự nhiên, nhập
khẩu thực phẩm, xử lý vi phạm; quyền, trách nhiệm của cá nhân, tập thể, cơ quan
quản lý có liên quan… Vì vậy, Luật cần quy định cụ thể trong từng lĩnh vực nhằm
làm rõ các nội dung được điều chỉnh mới đạt được hiệu quả như mong muốn.
Các đại biểu Dương Kim Anh (Trà Vinh), Nguyễn Thị Hoa, Trần Thị Quốc Khánh
(Hà Nội) đều cho rằng Dự thảo Luật chưa đảm bảo được mục tiêu đề ra, nhiều quy
định không rõ, không phù hợp với thực tế vì vậy cần xem xét lại tính khả thi khi
Luật được ban hành.
Về công tác quản lý nhà nước, đa số đại biểu đề nghị nên giao cho Bộ Y tế
chủ trì, chịu trách nhiệm trước Chính phủ quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm,
đồng thời phân cấp mạnh cho chính quyền địa phương trong quản lý nhà nước về an
toàn thực phẩm.
Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết bày tỏ quan điểm, do Bộ Y tế có quá nhiều
việc, trong khi đó tại các địa phương, công tác quản lý an toàn thực phẩm lại
giao trách nhiệm cho Sở Y tế là chính, nên hiệu quả bị hạn chế. Ngoài ra, chúng
ta lại chưa có chế tài đủ mạnh nên hiệu quả thực hiện không cao. Đại biểu đề
nghị nên giao nhiệm vụ trên cho Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường vì Bộ này có
Tổng cục Đo lường chất lượng với đầy đủ điều kiện cần thiết và có hệ thống kiểm
nghiệm tốt…, hoặc thành lập Ủy ban quốc gia để quản lý về vấn đề này như một số
nước đang thực hiện.
Về tính khả thi của Luật, đại biểu Nguyễn Minh Thuyết cho rằng, sẽ không
hiệu quả nếu quy định chung như Dự thảo Luật, bởi hiện nay ở Việt Nam có hai hệ
thống cung cấp thực phẩm chính đó là các siêu thị và các cửa hàng nhỏ lẻ. Đại
biểu đề nghị nên từng bước dẹp bớt các chợ cóc, quy định chặt chẽ về giết mổ gia
súc, để người dân bỏ dần thói quen giết mổ gia súc trên đường phố và nên làm
từng bước với lộ trình thích hợp.
Nhất trí với tên gọi Luật Người khuyết tật
Đa số đại biểu đồng ý với với tên gọi là Luật Người khuyết tật vì cho rằng
khái niệm “người khuyết tật” không chỉ mang tính nhân văn sâu sắc của dân tộc
Việt Nam mà còn phù hợp với khái niệm của Công ước quốc tế về quyền của người
khuyết tật mà Việt Nam đã ký kết. Ngoài ra, với tên gọi này, Luật sẽ có phạm vi
điều chỉnh rộng hơn so với Pháp lệnh về người tàn tật.
Nhiều đại biểu đồng tình với quy định về phân dạng và phân hạng khuyết tật
và cho rằng việc phân dạng, phân hạng khuyết tật sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho
công tác tổng hợp, thống kê số liệu, làm cơ sở để xây dựng chính sách và các chế
độ trợ giúp cho phù hợp.
Tuy nhiên, các đại biểu cho rằng không nên giao Chính phủ quy định cụ thể
việc phân hạng, bởi như vậy các chế độ cho người khuyết tật quy định trong Luật
sẽ không chính xác, thực hiện các chế độ phải chờ ban hành Nghị định sẽ gây
thiệt thòi cho người khuyết tật.
Đại biểu Nguyễn Thị Hồng Hà đề nghị bổ sung quy định về chức năng của Hội
đồng giám định y khoa nhằm nâng cao năng lực giám định dạng khuyết tật, tránh để
người khuyết tật đi lại nhiều. Ngoài ra cần quy định rõ ràng trẻ em, phụ nữ,
người già bị khuyết tật được hưởng ưu đãi như thế nào và nên nâng lên một hạng
so với đối tượng khuyết tật khác.
Đại biểu Lê Thị Nguyệt đề nghị không nên phân nhiều hạng khuyết tật mà chỉ
nên quy định 3 mức, đó là nhẹ, vừa và nặng. Trong Luật cũng chỉ nên quy định cụ
thể về chế độ cho người khuyết tật ở thể nặng. Ban soạn thảo cần bổ sung một số
quy định cụ thể hơn về việc Nhà nước khuyến khích các cơ quan, tổ chức và doanh
nghiệp nhận người khuyết tật vào làm việc chứ không nên chỉ "khuyến khích" như
vậy.
Nhiều đại biểu đề nghị bổ sung điều khoản riêng quy định Chính phủ ưu tiên
trẻ em khuyết tật, nhất là trẻ em gái; chính sách xóa mù chữ cho người khuyết
tật và cấm lợi dụng người khuyết tật đi ăn xin để trục lợi.../.
(TTXVN/Vietnam+)