Các cổ động viên Anh đã sẵn sàng tha thứ và cần Terry cho bất cứ giấc mơ nào ở World Cup. (Ảnh: sport7.co.uk)
Cuối cùng thì chủ nghĩa thực dụng đã thắng. Một vài đợt la ó vang lên lúc
đầu ở Wembley nhắm vào John Terry trong trận giao hữu giữa đội tuyển Anh với Ai
Cập, nhưng chúng cứ nhỏ dần và cuối cùng tắt ngấm sau khi trận đấu kết thúc.
Các cổ động viên được dịp ăn mừng và tất cả mọi chuyện xấu xa nhất đã trở
thành quá khứ. Một cách ngắn gọn, đội tuyển Anh sẽ không thể nào thiếu Terry hay
Ashley Cole - người cũng đã phạm lỗi như đồng đội ở bên ngoài sân cỏ - tại Nam
Phi.
Sự thật là ngay cả với một người coi trọng kỷ luật như Fabio Capello, đó
vẫn là những lá bài quan trọng. Terry lúc này là trung vệ đẳng cấp thế giới cuối
cùng còn lại của đội tuyển Anh, sau khi Rio Ferdinand chấn thương, trong khi
Cole vượt xa tất cả những người dự bị ở vị trí hậu vệ trái.
Trước một Ai Cập tỏ ra có thực lực, bất chấp việc họ không vào được vòng
chung kết World Cup, đội tuyển Anh với đội hình mạnh nhất có thể, đã chơi không
tồi, nhưng chắc chắn không phải là lựa chọn hoàn hảo của Capello, nhất là ở phía
sau.
Terry là hậu vệ đá chính duy nhất ra sân. Sự vắng mặt của Cole gây ra rất
nhiều lo lắng bên cánh trái và Wayne Bridge có lẽ sẽ chẳng mang tới khác biệt
đáng kể nào so với Leighton Baines. Sự chê bai và lên án đối với Terry nhanh
chóng chuyển thành sự khâm phục và ngợi khen với cựu đội trưởng.
Phần thắng lẽ ra đã có thể thuộc về những nhà đạo đức học, nếu đội tuyển
Anh của Capello có khoảng nửa tá các trung vệ đỉnh cao. Nếu Rio Fardinand và
Ledley King lành lặn và đạt phong độ cao, nếu Jamie Carragher không giã từ đội
tuyển...có lẽ tội lỗi của Terry đã không bị quên đi nhanh đến vậy.
Các cổ động viên áo trắng có thể không yêu thương đội trưởng của Chelsea,
nhưng họ cần anh, đến mức khi Terry hướng về phía khán đài dành cho vợ các cầu
thủ và dùng ta ra một dấu hiệu với ý "hãy gọi cho tôi," đám đông ở Wembley đã
nhận im lặng, một sự thỏa hiệp vì khát khao chiến thắng.
Terry có lẽ đã vào trận với đôi chút lo lắng. Thật không dễ chịu gì khi bị
chính các cổ động viên nhà sỉ vả, nhưng ngay từ khi trận đấu bắt đầu, trên các
khán đài ở Wembley đã có sự chia rẽ.
Có những tiếng la ó nhằm vào anh, nhưng cũng có những tràng pháo tay khích
lệ trung vệ cựu đội trưởng. Tuy nhiên, tất cả các đánh giá về cuộc đời riêng tư
đều bị gác sang một bên, ngay khi quả bóng lăn.
Kể từ hồi còi khai cuộc, các khán giả chỉ đánh giá Terry qua những pha phá
bóng và truy cản trên sân. Terry đã cho thấy anh là lựa chọn số một lúc này và
các cổ động viên sẽ cần anh cho bất cứ giấc mơ nào ở World Cup.
Để kết luận, ngoài đời, Terry cũng như Cole là những kẻ vô trách nhiệm và
buông thả, nhưng trên sân bóng, lúc này đây với các cổ động viên Anh và với
chính Capello, không ai đáng tin cậy hơn họ./.
(TT&VH/Vietnam+)