Kết quả của Hội nghị Liên hợp quốc về chống biến đổi khí hậu tại Copenhagen, Đan
Mạch vẫn tiếp tục tạo nên các luồng dư luận trái chiều, trong đó tâm lý thất
vọng bao trùm và phổ biến hơn là lạc quan.
Điều này cho thấy hội nghị dù đã đi đến một số kết quả nhất định, nhưng
chưa nhiều và những kỳ vọng của cộng đồng thế giới về việc hội nghị sẽ nhất trí
được về một công cụ hiệu quả và đầy đủ cho cuộc chiến chống biến đổi khí hậu vẫn
chưa thành hiện thực.
Một số nước như Trung Quốc, Indonesia, Bangladesh, Australia đã hoan
nghênh thỏa thuận tạm thời về chống biến đổi khí hậu đạt được sau hội nghị. Gọi
đây là thỏa thuận tạm thời, vì đó là một thỏa thuận chính trị, không mang tính
ràng buộc pháp lý, được gọi là
"Hiệp ước Copenhagen" do một nhóm nước, trong đó
có Mỹ và Trung Quốc đưa ra, nhằm đối phó với tình trạng ấm lên của Trái Đất.
Tổng thống Indonesia Susilo Bambang Yudhoyono cho biết Indonesia hoan
nghênh việc thông qua Hiệp ước Copenhagen. Ông nói rằng mặc dù phái đoàn
Indonesia tại hội nghị này "không hài lòng" với nhiều vấn đề, song chính phủ
Indonesia cảm thấy "một chút thỏa mãn" vì đề xuất của nước này về một số điểm đã
được chấp nhận và nêu trong hiệp ước nói trên.
Thủ tướng Australia Kevin Rudd cũng tuyên bố ủng hộ kế hoạch của Hội nghị
Copenhagen nhằm đối phó với biến đổi khí hậu. Ông cho rằng dù đã có bước tiến
quan trọng, nhưng trước mắt còn nhiều việc phải làm. Ông nhấn mạnh đây là một
thoả thuận khí hậu mang tính toàn cầu có ý nghĩa nhất trong hành động đối phó
với vấn đề biến đổi khí hậu và Australia sẽ tích cực tham gia thỏa thuận này.
Tuy nhiên, dư luận nhiều nước đang phát triển cũng như báo chí, đặc biệt
báo chí các nước phương Tây, đã bày tỏ phản ứng và thất vọng về kết quả hội nghị.
Chủ tịch Hội đồng Nghị viện châu Âu (APCE) Luis Maria de Puig đã ra thông
cáo tại Strasbourg ngày 20/12 cho rằng tuyên bố chính trị của Hội nghị
Copenhagen thiếu "tham vọng" và không thể hiện sự "đoàn kết" và ''minh bạch".
Cựu Chủ tịch Cuba Fidel Castro cho rằng thỏa thuận về khí hậu đạt được tại
Hội nghị Copenhagen là "không dân chủ". Ông Fidel Castro chỉ trích thỏa thuận do
Mỹ làm trung gian, trong đó yêu cầu các cường quốc phát thải nhiều khí gây hiệu
ứng nhà kính phải cam kết cắt giảm khí thải nhiều hơn, trong khi lại không có
yêu cầu nào đối với Mỹ.
Trong khi đó, Tổng thống Bolivia Evo Morales cùng ngày cho biết ông sẽ tổ
chức một hội nghị khí hậu khác, đồng thời hối thúc thế giới phản đối thất bại
của Hội nghị Copenhagen.
Các nguồn tin cho biết nhiều nước nghèo phản ứng vì cho rằng họ đã "bị gạt
sang bên lề" tại Hội nghị Copenhagen và rằng bản tuyên bố chính trị kết thúc hội
nghị đã được thương lượng một cách bí mật, trái ngược hoàn toàn với thông lệ
quốc tế. Có nhiều bình luận cho rằng Hội nghị Copenhagen đã làm bộc lộ rõ thêm
sự phân hóa giữa các nước đang phát triển và các nước công nghiệp phát triển.
Trong buổi thảo luận đêm 18/12, một đại biểu Sudan đã so sánh thỏa thuận ở
Copenhagen như là một “cuộc diệt chủng Đức quốc xã” đối với châu Phi. Nhiều đại
biểu châu Âu thậm chí còn thể hiện sự phẫn nộ.
Bản tuyên bố đã được đề nghị sau các cuộc thảo luận giữa 28 quốc gia công
nghiệp phát triển và các nước đang trỗi dậy, hay nói đúng hơn là sau các cuộc
mặc cả giữa Mỹ và một số quốc gia mới nổi như Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil và Nam
Phi. Ngay cả Liên minh châu Âu (EU) cũng đã bị gạt ra khỏi các cuộc thương lượng
giờ chót, và vì vậy họ chỉ ủng hộ thỏa thuận một cách miễn cưỡng. Thủ tướng Đức
Angela Merkel coi việc cân nhắc ủng hộ cho hiệp ước là “một quyết định khó
khăn”.
Nhiều tờ báo nổi tiếng trên thế giới số ra ngày 20/12 như Điện tín Chủ
nhật và Thời báo Chủ nhật của Anh, Thời báo Washington (Mỹ), Thế giới (Tây Ban
Nha) hay các nhật báo lớn của nước chủ nhà Đan Mạch như Berlingske Tidende và
Jyllands-Posten đều phản đối thỏa thuận của hội nghị cũng như cách thức đi đến
thỏa thuận này.
Trước đó, ngay sau khi bế mạc Hội nghị Copenhagen, Tổng Thư ký Liên hợp
quốc Ban Ki-moon thừa nhận văn kiện này không đáp ứng kỳ vọng của các nước, song
cho rằng Hiệp ước Copenhagen là "sự khởi đầu cần thiết" trước khi đưa ra một
hiệp ước mang tính ràng buộc về pháp lý sớm nhất có thể trong năm 2010./.