Tỷ lệ thất nghiệp của Mỹ dự báo sẽ tiếp tục duy trì ở mức cao. (Ảnh: Getty Images)
Một năm trước, con đường thoát khỏi khủng hoảng
kinh tế Mỹ có vẻ sáng sủa. Trước hết, Mỹ chấp nhận chạy đua với tình trạng thâm
hụt ngân sách cao để bù đắp cho nhu cầu tiêu thụ cá nhân sụt giảm do suy thoái
kinh tế toàn cầu.
Sau đó, khi nền kinh tế phục hồi, Mỹ sẽ chuyển hướng sang giảm thâm hụt,
nhằm ngăn chặn các thị trường trái phiếu rối loạn do lãi suất tăng và kìm hãm đà
phục hồi còn mong manh.
Chính quyền Tổng thống Barack Obama đã không lãng phí thời gian thực thi
chiến lược này. Ngay sau khi lên nắm quyền, ông Obama đã ký thông qua gói kích
thích kinh tế trong 2 năm trị giá 787 tỷ USD, mà Nhà Trắng ước tính sẽ "bảo vệ
hoặc tạo thêm" khoảng 3,5 triệu việc làm.
Với gói kích thích nói trên, Chính phủ Mỹ ước tính tỷ lệ thất nghiệp sẽ
chỉ ở mức đỉnh 8%. Tuy nhiên, con số này đã tăng lên 10% trong năm 2009 và dự
báo sẽ tiếp tục duy trì ở mức cao trong hầu hết cả năm 2010.
Bức tranh u ám này đã đặt ra những thách thức không nhỏ với chính quyền
Obama. Ngay khi ông Obama bắt đầu chuyển trọng tâm vào kế hoạch giảm thâm hụt
ngân sách, ông lại phải đối mặt với một thị trường lao động yếu kém hơn nhiều so
với dự báo đưa ra hồi tháng 1/09.
Bên cạnh đó, suy giảm kinh tế đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới vị thế tài
chính của quốc gia này. Thâm hụt ngân sách năm 2010 dự kiến sẽ ở mức 10,6% GDP,
tăng so với mức 9,9% năm 2009. Thâm hụt trong giai đoạn năm 2010-2020 dự kiến sẽ
tăng lên trên 10.000 tỷ USD.
Vì vậy, nhiệm vụ của Tổng thống Obama là sẽ phải hoạch định một chiến lược
giảm thâm hụt ngân sách và điều chỉnh chính sách nội địa, với 2 mục tiêu hoàn
toàn trái ngược nhau là duy trì hỗ trợ hiệu quả cho nền kinh tế yếu ớt, trong
khi phải tạo dựng một khuôn khổ ngân sách ổn định.
Ông Obama đã thực hiện điều đầu tiên bằng việc bổ sung thêm gói kích thích
cho năm nay và năm 2011, đồng thời đưa thâm hụt ngân sách xuống mục tiêu tương
ứng 10,6% và 8,3%. Tuy nhiên, ông Obama đã thất bại trong việc đáp ứng mục tiêu
ổn định trong trung hạn.
Tiếp tục kích thích kinh tế có thể là điều cần thiết, bởi lẽ gói kích
thích năm 2009 chỉ được xây dựng quanh "kịch bản suy thoái" ít nghiêm trọng hơn
những gì người Mỹ thực sự phải đón nhận. Trong ngắn hạn, nguy cơ chủ chốt đối
với kinh tế Mỹ vẫn là sự chuyển hướng quá nhanh chính sách kích thích kinh tế
của chính phủ.
Tổng thống Obama muốn triển khai một gói kích thích rộng rãi hướng tới tạo
việc làm cho người lao động. 404 tỷ USD đã được dự kiến chi từ nay tới cuối năm
2010, cộng với ngân sách bổ sung 98 tỷ USD. Mở rộng chính sách hiện tại, trong
đó có gia tăng trợ cấp thất nghiệp cho người lao động và giúp đỡ những người
không có bảo hiểm y tế khi họ mất việc làm chiếm phần lớn số này.
Chính phủ cũng dự thảo một chương trình tín dụng thuế trị giá 33 tỷ USD
cho người tuyển dụng lao động, cung cấp 5.000 USD nếu họ thuê thêm mỗi công nhân
mới, và bù đắp chi phí thuế lương cho các công ty tăng giờ lao động.
Ngân sách của chính phủ được "kéo giãn" trong nhiều chính sách nói trên
tới năm 2011, làm tăng thêm 147 tỷ USD vào mức thâm hụt trong năm nay. Gia tăng
chi tiêu cho các biện pháp tạo việc làm tạm thời trong năm 2011 sẽ đem lại nhiều
ý nghĩa, khi ảnh hưởng của liệu pháp kích thích sẽ phai nhạt dần và thị trường
lao động vẫn yếu ớt.
Tuy nhiên, đến năm 2012, nguy cơ thâm hụt ngân sách sẽ lớn hơn. Thâm hụt
hàng năm sẽ ở mức trên 5% GDP và nợ công sẽ vượt 70% GDP. Do đó, tăng lãi suất
có thể trở thành nguy cơ đe dọa tiến trình phục hồi.
Bỏ qua những tác động tiêu cực, chi ngân sách sẽ cung cấp một lực đẩy cần
thiết cho thị trường lao động, với chi phí vừa phải trong bức tranh ngân sách
ngắn hạn. Tuy nhiên, kế hoạch này của ông Obama khó có thể được Quốc hội Mỹ
thông qua, đặc biệt khi Đảng Dân chủ đang dần đánh mất lợi thế trước Đảng Cộng
hòa.
Trong tương lai, viễn cảnh ngân sách ảm đạm hơn rất nhiều. Thách thức của
ông Obama trong ngân sách năm 2011 là rõ ràng, bắt đầu từ việc hướng tới bình ổn
thâm hụt ngân sách trong trung hạn và "sửa chữa" ngân sách dài hạn.
Để làm được điều này, ông Obama hy vọng sẽ tạo đà từ tăng trưởng kinh tế
và lợi ích từ chương trình cải cách hệ thống y tế. Do đó, chính phủ sẽ không
ngần ngại chi 150 tỷ USD trong 10 năm tới cho kế hoạch cải tổ y tế.
Tuy nhiên, nhiều chuyên gia nghi ngại rằng liệu những khoản tiết kiệm thu
được từ chiến lược cải cách hệ thống y tế có được hiện thực hóa hay không, bởi
lẽ ngay cả khi tất cả những dự tính khả quan nhất xảy ra, số tiền thu được trong
một năm từ chương trình cải cách y tế cũng chỉ bằng khoảng 1,5% tổng thâm hụt
giai đoạn năm 2010-2020, tức là chỉ như "muối bỏ bể."
Đề xuất "đóng băng" chi tiêu các hoạt động phi quân sự trong 3 năm của
Tổng thống Obama có thể cắt giảm 250 tỷ USD. Bên cạnh đó, mục tiêu của Tổng
thống Obama sẽ giảm thâm hụt trong giai đoạn năm 2010-2020 xuống chỉ còn trên
2.000 tỷ USD, chủ yếu thông qua giảm chi tiêu cho các hoạt động quân sự tại nước
ngoài và đề xuất thay đổi hệ thống thuế.
Điều đáng lo ngại là rất nhiều thay đổi thuế được khuyến cáo có thể không
đem lại nhiều ý nghĩa. Đề xuất thu "phí trách nhiệm" các ngân hàng có thể là
giải pháp hiệu quả, song các danh mục khác, trong đó có cải cách hệ thống thuế
quốc tế và hủy bỏ trợ cấp nhiên liệu hóa thạch đã không được Quốc hội Mỹ "bật
đèn xanh."
Nếu Quốc hội Mỹ tiếp tục do dự đối với một số điều khoản thuế, thâm hụt
ngân sách sẽ tiếp tục phình to. Để tạo ra sự khác biệt, ông Obama sẽ thành lập
một một ủy ban giám sát thâm hụt ngân sách, chịu trách nhiệm đưa ra những khuyến
cáo để ổn định ngân sách trong dài hạn.
Tuy nhiên, Quốc hội Mỹ trước đó cũng đã không thông qua đề xuất thành lập
một ủy ban lưỡng đảng về ngân sách. Nhìn chung, chính phủ Mỹ vẫn có thể tiếp tục
hỗ trợ nền kinh tế yếu ớt, chỉ khi các thị trường tin rằng nước Mỹ cuối cùng sẽ
hoàn thành bổn phận và trách nhiệm của mình.
Điều đáng nói là trong dự thảo ngân sách của mình, Tổng thống Obama đã
không đưa ra bất kỳ cam kết nào để tái khẳng định điều này./.
Việt Khoa (Vietnam+)