Hà Nội  |  Người Việt ở nước ngoài  |  Bóng đá châu Âu

Người thương binh cụt tay và đường cày vẫn thẳng

27/07/2012 | 08:27:00
EMAIL PRINT CỠ CHỮ A A A
Quảng cáo
Bước ra từ đạn lửa chiến tranh, mất đi 95% sức khỏe, anh thương binh Lê Văn An (Thạch Thất, Hà Nội) có lúc tưởng như mọi cánh cửa cuộc đời đã khép lại.

Nhưng rồi, thấy mình vẫn may mắn hơn những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường, anh lại gượng dậy và vững tin viết nên bản hùng ca giữa đời thường. Từ một người thương binh cụt tay, anh đã gây dựng nên được cơ ngơi riêng.

Sợ… cuộc sống thời bình

Nhìn đôi mắt luôn rạng ngời niềm vui cùng nụ cười thường trực trên môi, ít ai nghĩ rằng, cả một đời anh đã phải sống với những dằn vặt, ám ảnh về tinh thần cùng nỗi đau thể xác mỗi lúc “trái nắng trở trời.”

Gương mặt hằn in vết thời gian. Dáng vẻ cần mẫn, cặm cụi, giơ đôi tay giả về phía người đối diện, anh An nghẹn ngào nói: “Thời gian đầu trở về từ chiến trường, tôi không thể làm được gì, lặng lẽ như một cái bóng giữa cuộc đời… Sợ tất cả!”

Ánh mắt đăm chiêu, anh nhớ lại những tháng ngày lửa đạn đã qua. Trong một trận đánh tại kho Long Bình, khu Nước Trong, anh bị thương nặng. Một mảnh đạn cắt lìa đôi tay anh, găm vào đầu anh. Khi tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trong bệnh viện, nghe một đồng đội nói “anh ơi, không chết đâu,” anh mới biết mình vẫn sống.

Cánh tay mất một nửa quan trọng nhất, anh mang mặc cảm mình là kẻ vô dụng. “Chiến tranh ác liệt, bom đạn cày xới, ranh giới giữa sự sống-cái chết mỏng manh là thế, tôi còn không sợ. Vậy mà, giờ đây, giữa thời bình, tôi lại sợ đối mặt với tất cả,” giọng nghẹn ngào, anh nói.

Balô con cóc về lại quê hương nhưng anh hờ hững với tất cả. Mặc cho bạn bè đã yên bề gia thất, anh vẫn lẻ loi một bóng. Thế rồi, tình cảm chân thành của người con gái Kiều Thị Hai ở thôn bên đã lay động được anh thương binh nghèo Lê Văn An.

“Biến sỏi đá thành cơm”

Một đám cưới giản dị giữa vùng quê nghèo yên bình diễn ra trong sự xúc động của bà con lối xóm. “Tôi mang nợ cuộc đời và nợ chính người vợ của mình. Cái nghĩa nặng hơn cái tình rất nhiều. Bà ấy đã dũng cảm vượt qua tất cả để lấy một anh thương binh nghèo, không một ‘tấc đất cắm dùi, như tôi,” giọng trùng xuống, ánh mắt ngấn lệ, anh nói.

Ngày ngày nhìn vợ một nắng hai sương, thức khuya dậy sớm tảo tần nuôi cả gia đình, đêm đêm nghe tiếng con thơ kêu khóc, lòng anh không khỏi quặn đau. “Đã có lúc tôi cùng cô con gái nhỏ ngày ngày lang thang quanh Bờ Hồ tìm kiếm lòng thương hại của người đời. Nhưng không thể cứ mãi thế được, tương lai các con sẽ đi về đâu?” giọng anh nấc lên trong xót xa.

Tay vẫn có thể cử động, anh quyết định mượn cày, mượn trâu ra đồng… cày thử. Anh dùng hai cùi tay giữ thân cày thật thẳng nhưng sức yếu không thể giữ cày. Loạng choạng rồi có lúc ngã sóng soài, cùi tay anh bật máu. Những đường cày nông, không ra lối, đường sau xiên đường trước.

Mồ hôi ướt đầm, hai cánh tay sưng tấy, đau buốt mất cảm giác. Mồ hôi, nước mắt và cả máu đổ xuống nhưng bù lại, dần dần anh An đã biết cày, không phải bằng bàn tay mà bằng cùi trỏ. Anh gom mấy bộ quần áo cũ, tài sản quý giá nhất lúc đó, đem… bán lấy tiền rồi vay thêm của họ hàng mua bò về nuôi.

Nhà mái lá chỉ có một gian nên toàn bộ sinh hoạt của gia đình đều bó hẹp trong đó, từ nấu nướng, ngủ nghỉ, tiếp khách đến… làm chuồng bò.

Một, hai chú bò nhỏ… rồi dần dần, đàn bò của anh An đã đông lên gấp vài lần. Bàn tay giả của anh đã góp phần biến ngôi nhà cũ kỹ, dột nát trở thành ngôi nhà mái ngói khang trang.

Mới đây, một căn nhà tương tự cũng đã được anh chị hoàn thành cho cậu con trai thứ hai ra ở riêng. Nhà cửa khang trang, kinh tế ổn định, con cái ngoan ngoãn, trưởng thành – những điều giản dị và rất đỗi bình thường nhưng với một gia đình thương binh nặng như anh Lê Văn An thì không phải ai cũng có thể dễ dàng vượt qua và làm được như vậy. 

Ngồi lặng thinh trong căn nhà nhỏ, anh cứ nhìn mãi ra phía xa. Đằng ấy là cánh đồng nơi chứa đầy mồ hôi nước mắt của người cựu chiến binh già. Đằng ấy cũng là mảnh đất đã nuôi dưỡng ước mơ và nghị lực của anh./.

Phương Mai (Vietnam+)
ĐÁNH GIÁ
Đánh giá của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản
Họ và tên
(*)  
Thư điện tử
(*) 
Nội dung
(*)
   
Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR  
Giảm chỉ tiêu tuyển sinh
Chỉ tiêu tuyển sinh vào lớp 10 tại các trường công lập của Hà Nội năm học 2013-2014 sẽ giảm 1400 học sinh so với năm học 2012-2013.
Cõng "chữ" lên Tủa Chùa
Sự học để đeo bám cái chữ với học sinh các dân tộc ở xã xa xôi Sín Chải, huyện Tủa Chùa, tỉnh Điện Biên vẫn còn muôn vàn khó khăn.
Chung xoa dịu nỗi đau
Thông tấn xã Việt Nam và Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin VN vừa ký kết đẩy mạnh thêm hợp tác để cùng góp xoa dịu nỗi đau da cam.
Xử lý taxi "chặt chém"
Lực lượng chức năng đã có rất nhiều cuộc thanh kiểm tra nhưng dường như vẫn chưa thể "thanh lọc" hết các hãng taxi vi phạm.
"Tiếp lửa" cho Trường Sa
Đoàn đại biểu của Thành phố Hồ Chí Minh đã "tiếp lửa" cho chiến sỹ tại 10 đảo, điểm đảo thuộc quần đảo Trường Sa và nhà giàn DK1.
Vẫn còn nằm trên giấy
Bảy năm qua, dự án khu tái định cư và khu biệt thự nhà vườn ở ấp Cầu Xây, xã Long Trạch, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An vẫn "treo."
Xóa nạn buôn người
Theo đánh giá của UNDOC, VN là một trong những nước đạt tỷ lệ truy tố và kết án các đối tượng phạm tội buôn người cao nhất trên thế giới.
Nhiều học sinh chết đuối
Vụ đuối nước xảy ra sáng 14/5 trên sông Sêrêpốk, Đắk Lắk, làm chết nhiều học sinh. Hiện vớt được xác 4 em và 2 em đang được cấp cứu.

EMAIL PRINT CỠ CHỮ A A A
Đối tác: