U23 Việt Nam đã không “khám phá” được nhiều đối thủ U23 Thái Lan. (Ảnh: TT&VH)
Màu vàng huy chương từ lâu vẫn luôn là giấc mơ của người hâm mộ cũng như
các cầu thủ Việt Nam khi mỗi kỳ SEA Games sắp diễn ra.
Và lần này, liệu các cầu thủ mà ông Calisto đem đi SEA Games bị cho là
không tinh nhuệ như 3 kỳ SEA Games gần đây nhất, có làm nên
được chuyện lớn?
So với SEA Games 2007, đội bóng với Công Vinh, Vũ Phong, Anh Đức… đã từng lọt
vào tới rất gần chặng đường đi đá Olympic Bắc Kinh, từng hạ Oman, chơi kiên
cường trước Nhật Bản, thì tập thể hiện tại đương nhiên không thể sánh bằng, cả
về kỹ năng cũng như kinh nghiệm.
So với SEA Games 2005 gồm Văn Quyến, Công Vinh, Quốc Vượng, Tài Em, Phước Vĩnh,
Văn Trương… đội hình của SEA Games 2009 rõ ràng ở một khoảng cách rất xa.
Và khi đặt lên bàn cân với SEA Games 2003, làm phép so sánh với Văn Quyến, Minh
Phương, Tài Em, Thanh Bình, Đặng Thanh Phương, Huy Hoàng… đương nhiên là một
công việc khập khiễng.
Thậm chí, trong 3 đội bóng quá khứ, có cả những sự vượt lên về tính tập thể, chứ
không chỉ đơn thuần là những cá nhân đơn lẻ. Vì nó được trui rèn, được trải
nghiệm qua các trận đấu khác nhau nhiều hơn so với hiện tại.
Đội hình SEA Games
2003 được quyền thay thế đội tuyển quốc gia chơi ở Vòng loại Asian Cup. Đội hình SEA Games
2007 đã thi đấu từ vòng sơ loại cho tới vòng loại chia bảng và vòng bảng cuối
cùng (hơn chục trận) tại vòng loại Olympic 2008.
Khi cả 3 đội bóng quá khứ được đánh giá rất cao, lại đều thảm bại, hoặc khả dĩ
nhất cũng chỉ thua Thái Lan trong trận chung kết, nỗi băn khoăn cho tiền đồ của
U23 tại Lào tháng 12 sắp tới là một điều logic.
Song, bóng đá không chỉ là cuộc chơi của một đội bóng, của sự so sánh qua từng
thế hệ của một quốc gia với nhau. Sự lầm lẫn này trong quá khứ đã từng khiến
chúng ta thất bại và không tiêu hóa nổi sau đó.
Nó còn là vấn đề tương quan đối
thủ, lịch thi đấu, và tự bản thân đội bóng đó ở các khía cạnh như lối chơi, khả
năng ứng biến của người chỉ đạo chiến thuật (huấn luyện viên trưởng). Đây có phải là những
căn cứ cho một nhận định, rằng U23 Việt Nam 2009 tuy xét bề nổi nhạt hơn nhưng lại
tiềm tàng khả năng vô địch?
VFF Cup đã không cho chúng ta một nhận định xác đáng trong tương quan lực lượng
với các đối thủ. Thái Lan và Singapore, 2 trong số 5 ứng viên vô địch (ngoài
Việt Nam,
còn có Indonesia và Malaysia), đã không mang tới Việt Nam đội hình mạnh nhất.
Thái Lan thiếu 5 trụ cột và Singapore thiếu tới 9 gương mặt quen thuộc.
Công tác “trinh sát đối thủ” khá hạn chế cũng không cho chúng ta biết được sức
mạnh thực sự của các đội bóng còn lại. Chỉ có thể căn cứ vào truyền thống, rằng
Indonesia có thừa tài năng nhưng thiếu huấn luyện viên tầm cỡ, rằng Malaysia vẫn khá ngây
thơ và nhiều khi cũng thua những trận khó hiểu giống bóng đá Việt Nam.
Như vậy, mấu chốt của U23 Việt Nam tại SEA Games 2009 là sự chuẩn bị của chính thày
trò ông Calisto. Cụ thể hơn, yếu tố tập thể, lối chơi, sự đồng đều của đội chính
với dự bị và sự đột biến của vài cá nhân phải bù đắp được thực tế là chúng ta
không có 11 ngôi sao cho 11 vị trí.
Cho tới thời điểm hiện tại, hơi khó để khẳng định tất cả những yếu tố nói trên
đều đã là ưu điểm của U23 Việt Nam, khi chính bản thân ông Calisto vẫn đang nỗ lực để
hoàn thiện nó, từ việc chuẩn bị các phương án dự bị, những quân bài chiến lược
(kiểu Quang Hải ở đội tuyển quốc gia).
U23 Việt Nam lúc này cũng khá giống với đội tuyển quốc gia trước thềm AFF Cup, dù cho các cầu thủ
trẻ đã có 2 chiến thắng và có cả 1 chiếc cúp tại VFF Cup để tự trấn an và khích
lệ bản thân.
Nói cách khác, chúng ta giống như một ẩn số, vừa buộc các đối thủ
phải dè chừng và tự bản thân các cầu thủ cũng không thể tự mãn hoặc chủ quan.
Còn giấc mơ huy chương vàng có bao nhiêu phần trăm khả thi, nó chỉ được đếm qua
từng trận đấu, chứ không phải là đương nhiên có mặt ở chung kết rồi mới tính./.
(TT&VH/Vietnam+)