Val Patterson và vợ. (Nguồn: Internet)
Một bài điếu văn tự viết trong đó tác giả nhớ lại những ngày tháng đẹp đẽ và đưa
ra nhiều lời tự thú, bao gồm việc chưa bao giờ có bằng tiến sỹ như đã nhận, đang rất được chú ý ở Mỹ.
Val Patterson, qua đời vì bệnh ung thư vòm họng tuần trước, kể về tình yêu dành
cho vợ và những ngày tháng tươi đẹp khi còn trẻ ở Utah, nhưng ông cũng thừa nhận
đã làm những việc lẽ ra không nên làm.
“Tôi xin thú nhận mình chính là người đã ăn cắp két sắt từ nhà trọ Motor View
Drive hồi tháng 6/1971. Tôi đã có thể im lặng, nhưng tôi muốn giải tỏa điều này
khỏi tâm trí mình,” ông viết trong điếu văn của mình trên tờ Salt Lake Tribune.
“Ngoài ra, tôi thực ra không phải là tiến sỹ. Vào ngày tôi đi trả tiền vay khi
còn là sinh viên... cô gái ở đó đặt hóa đơn của tôi nhầm chỗ và hai tuần sau tôi
nhận được một bằng tiến sỹ gửi qua bưu điện. Tôi còn chưa tốt nghiệp đại học và
chỉ có ba năm học tín chỉ ở trường đại học. Thật ra, tôi còn không biết những
chữ PhD (Doctor of Philosophy: tiến sỹ) là viết tắt của chữ gì.”
Người đàn ông 59 tuổi này tự mô tả mình là “một nghệ sỹ, một nhà phát minh, một
doanh nhân, một cây hài chuyện tục tĩu, một người chồng, một người anh, một
người con trai, một người yêu mèo, một kẻ đạo đức giả.”
“Tôi đã sống một cuộc đời nhiều niềm vui. Thật vinh dự cho tôi khi được làm bạn
với những người tuyệt vời. Tôi cảm ơn các bạn. Tôi đã được vui sống và được chơi
với chú chó, những chú mèo và con vẹt của tôi. Nhưng một điều đặc biệt khiến tâm
hồn tôi được trọn vẹn, là tình yêu lâu dài và tình bạn với người vợ tuyệt diệu
của tôi, Mary Jane yêu mến. Tôi yêu bà ấy hơn tôi có thể nói được bằng lời,” ông
viết.
Nhưng ông cũng có những điều đáng tiếc: “Tôi hối tiếc vì đã cảm thấy mình là bất
tử khi còn trẻ và vẫn hút thuốc dù biết nó có hại cho tôi. Giờ, còn tồi tệ hơn,
tôi đã cướp mất của Mary Jane yêu mến một thập kỷ hoặc hơn thế khi lẽ ra chúng
tôi có thể tận hưởng tuổi già cùng nhau, cùng nhau cười về hàng nghìn điều giản
dị mà chúng tôi cùng thích thú.”
Ông kết luận: “Quý độc giả, dù có biết tôi hay không, tôi hạnh phúc vì quý vị đã
đọc bức thư của tôi đến tận đây. Tôi tự hào là một người đã có cuộc đời tuyệt
vời để lại phía sau. Nếu quý vị biết tôi, xin hãy nhớ đến tôi. Còn nếu quý vị
muốn sống mãi, thì đừng ngừng thở, như tôi đã làm.”
Bài điếu văn đăng trên mạng này có đường dẫn tới một đoạn băng tưởng niệm trên
trang web của hãng nhà đòn địa phương. Trang này đã bị sập ngày 17/7 do quá
nhiều người ghé thăm, có lúc tới hơn 100.000 lượt truy cập trong vòng một phút
đồng hồ./.
Trần Trọng (Vietnam+)