81 năm qua, Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân Việt Nam làm nên nhiều kỳ tích to lớn trong lịch sử dân tộc. Đó là đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, vững bước đi lên trên con đường đổi mới, chủ động hội nhập quốc tế, đưa đất nước tiếp tục đi lên với triển vọng tốt đẹp.

Tấm lòng với Đảng, lòng tin với Đảng được khơi sáng ở ngọn nguồn cảm xúc trong văn học nghệ thuật nói chung, âm nhạc nói riêng - đặc biệt ở mảng ca khúc, một phương cách truyền tải âm nhạc mang tính cộng đồng rất hiệu quả.

Từ những ngày kháng chiến chống thực dân Pháp, đâu đâu người ta cũng cất cao tiếng hát “Chào mừng Đảng Lao động Việt Nam” của Đỗ Minh: “Vừng trời đông ánh hồng tươi sáng bừng lên/ Đàn bồ câu trắng bay về trong nắng mới/ Ngàn triệu dân siết tay nhau đứng quanh Đảng Cộng sản Việt Nam, khối kết đoàn Công Nông bền vững.”

Sự phổ biến rộng rãi của bài hát chứng tỏ nó đã đáp ứng đúng lòng mong mỏi của nhân dân, nói lên lòng tin của người dân Việt Nam với Đảng.

Xu hướng của dạng “chính ca” ấy được phát triển cho đến nay. Điều đó thể hiện rõ trong các ca khúc như: “Dưới cờ Đảng vẻ vang” (Lưu Hữu Phước), “Vững bước dưới cờ Đảng” (Phạm Đình Sáu), “Tiến bước dưới cờ Đảng” (Văn Ký), “Dâng Đảng quang vinh” (La Thăng), “Từ khi có Đảng” (Nguyễn Xuân Khoát)...

Cùng với dạng chính ca ấy, các nhạc sĩ đã đưa sự cao cả, tuyệt vời của Đảng thông qua những phạm trù mỹ học và nghệ thuật vào các ca khúc viết về Đảng như: “Đảng đã cho ta cả một mùa xuân” (Phạm Tuyên), “Như hoa hướng dương” (Tô Vũ và Hải Như), “Người Mông ơn Đảng” (Thanh Phúc), “Dâng lên Đảng niềm tin” (Trọng Loan), “Nghe tiếng trống quê hương” (Thái Cơ)...

Nhiều ca khúc có nét trữ tình, biểu hiện và hoà đồng được cái “riêng” của tác giả trong cái “chung” lớn lao của sự nghiệp cách mạng, ví dụ như: “Đảng là cuộc sống của tôi” (Nguyễn Đức Toàn), “Những cánh buồm theo gió Đảng” (Tô Vũ), “Sắc nắng ngọn cờ” (Hồng Đăng), “Màu cờ tôi yêu” (Phạm Tuyên và Diệp Minh Tuyền), “Lá cờ Đảng” (Văn An và Tạ Hữu Yên)...

Ca khúc ca ngợi Đảng là những bài hát thể hiện sức phi thường của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Nếu như Trần Hoàn bằng hình thức kể chuyện trong bài “Kể chuyện người Cộng sản” ca ngợi tấm gương cách mạng của đồng chí Nguyễn Đức Cảnh đã bất khuất kiên cường hy sinh năm 1931 tại Hải Phòng; thì Văn Thắng có “Nhớ ơn chị Minh Khai,” Đặng Đình Lâm có “Cây đào Sơn La,” Nguyễn Đình Tấn có “Tuổi xuân Lý Tự Trọng”; hay Hoàng Vân có “Người chiến sĩ ấy,” và Nguyễn Đức Toàn có “Biết ơn chị Võ Thị Sáu”...

Mỗi bài đều có chỗ đứng riêng trong lòng người nghe, đã và đang sống mãi cùng giai điệu quen thuộc. Bởi những âm hưởng hân hoan náo nức, hay sâu lắng trữ tình, lời ca trau chuốt đã nói lên được không khí hồi sinh của một đất nước chịu nhiều khổ đau dưới ách nô lệ của thực dân đế quốc, nay được sống ấm no và hạnh phúc nhờ sự lãnh đạo sáng suốt và kiên định của Đảng, của Bác Hồ kính yêu.

Còn rất nhiều bài hát ca ngợi Đảng Cộng sản Việt Nam. Hội Nhạc sỹ Việt Nam đã tổ chức nhiều cuộc vận động sáng tác về Đảng. Hàng nghìn ca khúc gửi về hưởng ứng đã thể hiện tình cảm của các văn nghệ sỹ chuyên nghiệp cũng như không chuyên đối với Đảng, thể hiện được niềm tin với Đảng bằng những giai điệu đẹp và giàu hàm lượng chất xám.

Những ca khúc viết về Đảng là một nhánh lớn trong dòng ca khúc cách mạng đầy ắp phẩm chất của nền âm nhạc tiến bộ, đó là tính hiện thực, thẩm mỹ và nhân văn. Đó là những khát vọng hướng đến lý tưởng cao đẹp của chủ nghĩa cộng sản - mùa xuân của nhân loại, như lời thơ của Aragon do Tố Hữu dịch, Phạm Tuyên phổ nhạc: “Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng/ Trước như tuổi thơ tôi nào biết được/ Máu tôi đỏ và tim tôi yêu nước/ Tôi chỉ biết là đêm tối mênh mông/ Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng/ Đảng ta ơi cảm ơn Người dạy dỗ.” Và cũng như Tô Vũ cùng Hải Như đã viết: "Như hoa hướng dương hướng về mặt trời/ Chúng ta nguyện đi theo Đảng/ Đời đời nguyện đi theo Đảng"…

Năm tháng qua đi, nhưng những giai điệu ấy luôn có sức sống vĩnh hằng như mùa xuân, như Đảng quang vinh./.