Ibrahimovic được ca ngợi hết lời. (Nguồn: Getty Images)

Cả một vùng vàng rực cùng di chuyển về một phía nào đó, trên lưng là những số 10, với những dòng chữ rất quen thuộc như “Ibra,” “Ibrahimovic" hoặc đơn giản là “King Legend” (Vị vua huyền thoại), một dòng chữ mà đọc qua, ai cũng có thể hiểu nó ám chỉ Ibra.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chân sút 35 tuổi là một huyền thoại sống ở Thụy Điển. Ở đất nước của Volvo (xe hơi), Ikea (nhà sản xuất đồ gia dụng lớn nhất thế giới), ABBA (âm nhạc), Pippi tất dài (nhân vật nổi tiếng trong truyện thiếu nhi) và Borg (quần vợt), Ibra là một thương hiệu lớn.

Cái Tôi và những điều kỳ diệu

Những gì mà anh đã làm cho bóng đá Thụy Điển trong hơn 10 năm qua không phải là đem đến những danh hiệu, cũng không chỉ là những bàn thắng, mà còn những điều kì diệu và biến ảo bằng những cú đánh gót, những pha biểu diễn kĩ thuật và cái ego (cái Tôi) to tướng của mình.

Những lời tuyên bố của anh thường gây ra những cái mỉm cười hoặc cả nhíu mày, có thể vì sự hài hước của anh, nhưng cũng có thể vì sự... khó hiểu của nó nữa.

Nhưng chính vì những điều khó tin mà Ibra đã làm, cả cái Tôi ấy, mà các cổ động viên của đội áo vàng yêu anh, mến anh, thần tượng anh, coi chàng trai nhập cư gốc Bosnia này là một tượng đài của bóng đá nước mình.

Thật ra, nếu không có anh, Thụy Điển trong bóng đá là gì? Một tập hợp của những cầu thủ chơi rập khuôn, máy móc, không hề sáng tạo, bao năm qua chơi một thứ bóng dài và đầy thể lực (cũng phải thôi, họ rất cao, khỏe, với những thân hình chắc nịch và vạm vỡ để làm nông dân hơn là có đủ sự uyển chuyển và mềm mại để nhảy ballet).

Tạp chí So Foot đã hài hước viết rằng, trọng lượng của cả đội Thụy Điển đạt 1.856 kg, tương đương với 7.424 bánh phó mát camemberg (phó mát thối) nổi tiếng của vùng Normandy. Chà, Ibra thật quan trọng với họ biết bao, quan trọng với cả nước Pháp, bởi bốn năm anh ở Paris, báo chí vô cùng bận rộn viết về anh, bình phẩm về những lời tuyên bố của anh, biến anh thành một nhân vật kiểu Hollywood biết đá bóng, chẳng hạn như khi chính trị hóa câu anh nói, "tôi đã làm nhiều điều cho nước Pháp hơn là Tổng thống Hollande.”

Tất cả những điều khác biệt từ cái tên Ibra đã xảy ra chỉ vì anh thật khác biệt. Magnus Gertten, một nhà đạo diễn phim tài liệu, thậm chí đã làm một phim về anh, với tựa đề tiếng Anh là “Becoming Zlatan” (Trở thành Zlatan). Đấy là một bộ phim kể về quá trình lớn lên của một người có tên Zlatan và một ngày trở thành Ibrahimovic, cái tên xuất hiện trên lưng áo vàng của các cổ động viên xứ sở Bắc Âu cục mịch ấy.

Bộ phim bắt đầu với Ibra đang ngồi trên đivăng nhà mình ở Malmoe và nói về Juventus, về một bàn thắng rất đẹp mà Del Piero vừa ghi được ở Serie A. Trong hình, Ibra xuất hiện, với gương mặt còn thơ ngây, không có râu, không có đuôi tóc samurai như bây giờ, và nói: “Tôi muốn chơi bóng ở Italy. Còn nước Anh ư? Thật kinh tởm, tôi muốn đá Serie A.”

Đó là thời điểm hơn 15 năm trước và Ibra biết rằng Malmoe muốn bán anh cho một đội bóng Anh. Sau EURO này, Ibra nhiều khả năng đến Anh chơi cho Manchester United. Nhưng vào lúc ấy, sau một lần xem Juve đá, Italy đã trở thành giấc mơ lớn của anh. Giấc mơ ấy cuối cùng đã thành hiện thực, với một đống bàn thắng, rất nhiều Scudetto, hàng chục lần ra trang bìa các tạp chí, nhật báo, và một kho các câu tuyên bố kỳ cục.

Ibra được bảo vệ khi anh 'bất lực' trước Italy. (Nguồn: AP)

Không Ibra, Thụy Điển chẳng có gì đáng xem

Có ngồi uống bia cùng với người Thụy Điển mới hiểu, với họ, Ibra là gì, điều mà người Italy cũng hiểu một chút khi anh sút tung lưới và loại họ ở EURO 2004, sau đó đã lần lượt khoác áo cả Juve, Inter và Milan. Nhưng họ chỉ nhìn thấy Ibra như một “ego” trong một thiên tài lẩn thẩn.

Những người mặc áo vàng hát những bài hát ca ngợi anh, bởi anh khiến họ tự hào về đất nước. Có những bài hát có lời. Có những bài hát nhại bài “Go West” của Pet Shop Boys với giai điệu chỉ có đúng hai chữ tên anh “Zlatan Ibrahimovic.”

Trước trận, họ nói anh sẽ tỏa sáng, sẽ là ngôi sao lớn tiêu diệt các đối thủ. Sau trận, họ ra sức bảo vệ anh khi ai đó nói rằng anh đã gây thất vọng khi không làm được điều anh tuyên bố ầm ỹ trước đó. “Anh ấy đã chơi hết mình, đã cố gắng làm tốt nhất có thể,” một cô gái rất xinh nói với tôi. “Anh ấy là thánh của chúng tôi, dù gì đi nữa.”

Chẳng ai khóc khi Thụy Điển thua Italy và có nguy cơ bị loại. Họ vẫn yêu Ibra, bởi nếu không có anh, đội bóng của họ chẳng còn gì hay ho để xem nữa.

Không thấy một khuôn mặt nào ánh lên nỗi buồn. Bởi Ibra đem đến cho họ niềm vui và giá trị của cái Tôi, dù thắng hay không. Ibra đã “thay đổi hoàn toàn bóng đá Thụy Điển, và cho thấy rằng, nếu không có anh, đội tuyển Thụy Điển chỉ là một tập hợp những cầu thủ chơi một thứ bóng đá vô cùng buồn ngủ,” ông nói./.