Ông John-Willy Rudolp: Đó là sự tiến nhanh của khoa học công nghệ. Mạng Internet và các cách quản lý tài nguyên trên đó. Chúng tôi luôn luôn phải cập nhập, cải tiến để theo kịp tình hình mới. Có năm phải sửa những quy định tới hai lần.
- Xin hỏi ông, ở Na Uy việc quản lý các bài báo trên các tờ báo điện tử được thực hiện thế nào? Ví dụ như người ta cố tình sao chép không hỏi tác giả cũng như tờ báo đó thì họ sẽ phải chịu trách nhiệm gì?Ông John-Willy Rudolp: Chúng tôi nghĩ rằng việc quản lý bài của các báo điện tử, các tổ chức không khó lắm vì đã có cách quản lý bằng kỹ thuật. Đó là "khóa" chỉ cho đọc không cho sao chép. Phải có mật khẩu mới thực hiện được việc sao chép, lấy file tài liệu để in ấn. Cái khó là ở các mạng nội bộ của các cơ quan lớn, các viện nghiên cứu… nhiều thành viên cùng có mật khẩu và họ có thể lấy, phát tán rất khó tham gia can thiệp quản lý. Tuy nhiên câu hỏi của bạn cũng là câu hỏi lớn. Khi mà nhiều trang mạng cứ “tự nhiên” lấy thông tin không phải của mình rồi đăng tải. Ở Na Uy, chúng tôi đã đóng cửa khoảng 50 website vi phạm. - Còn việc giúp cho người đọc có quyền được đọc sách hay và thực hiện nộp phí tác quyền đầy đủ thì Hiệp hội Quyền sao chép và quyền tương tự Kopinor-Nauy đã làm gì? Ông John-Willy Rudolp: Chúng tôi có thư viện quốc gia điện tử với 50.000 đầu sách. Người đọc chỉ đọc trên màn hình. Tôi nghĩ rằng giữa sách không còn xuất bản và những cuốn sách đang bán phải có sự đối xử khác nhau. Bây giờ người ta đọc sách rất nhiều trên máy tính bảng nên việc quản lý, thu phí với sách kỹ thuật số, sách tài nguyên trên mạng rất cần thiết.
- Nếu có người bi quan cho rằng việc thực thi nghiêm quyền sao chép ở Na Uy mất 10 năm để đi vào nếp thì ở Việt Nam phải mất 60 năm, ông sẽ nói gì?Ông John-Willy Rudolp: Ồ không, chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ, ủng hộ các bạn về kỹ thuật và cũng muốn chờ xem việc vận động của các bạn đối với cơ quan quản lý thế nào. Chúng tôi mất nhiều năm là vì chúng tôi đi đầu và mở đường. Sau này, khi giúp các nước khác thực hiện bảo vệ quyền tác giả chúng tôi nhận thấy họ đều nhanh chóng hơn vì rút ngắn được quãng đường mà chúng tôi đã đi và có còn thêm những kinh nghiệm mà không cần phải trải qua…
| Câu chuyện ở cuộc tọa đàm Nhà văn Y Ban đã chia sẻ về việc mất quyền tác giả của mình trong trường hợp tác phẩm nổi tiếng của chị có tên “I am đàn bà” bị người ta dịch trên Google ra hàng chục thứ tiếng và tự ý treo trên nhiều trang không thể đếm xuể. Nhà văn Y Ban kể một câu chuyện nhỏ trong cuộc tọa đàm với đại diện Hiệp hội Quyền sao chép và quyền tương tự Kopinor-Nauy: “Có một chuyên gia đến nước chúng tôi để vận động dùng muối I-ốt nhằm nâng cao trí tuệ cho trẻ em Việt Nam. Sau một thời gian đi thực tế ở Huế, ông ấy đã nhận ra rằng ở Việt Nam trẻ em bị chết vì tai nạn thương tích và các rủi ro khác còn cấp bách hơn là vận động dùng muối I-ốt. Tôi e rằng cấm sao chép ở Việt Nam cũng tương tự như vậy. Vì nước chúng tôi cũng còn bao vấn đề rất bức bách cần quan tâm trước." Sau khi tiếp xúc, bàn bạc với tổ chức Quyền sao chép và quyền tương tự Kopinor-Nauy, nhà văn Y Ban nói: “Tôi đã ngộ ra. Nếu nhà văn chúng tôi không tự bảo vệ quyền của mình thì ai sẽ bảo vệ mình đây!” |