Với người Nhật, đó là một sự kiện mang tính biểu tượng đặc biệt. Ngay trong cuộcsống thường nhật, những đóa hoa này đã là biểu tượng cho Nhật Bản, sự kết hợpgiữa vẻ đẹp tinh khôi và nỗi buồn vì cuộc sống của nó quá ngắn ngủi: hoa anh đàorụng cánh đúng vào lúc nó nở rực rỡ nhất. Những cánh hoa là tượng trưng cho mộttừ tiếng Nhật khó dịch: hakanasa nói về sự mỏng manh của đời sống.
Với Nhật Bản, đó cũng là nguồn gốc của sức mạnh. Trong lúc cả nước Nhật đangthan khóc này, hoa anh đào nở rộ nhắc lại tinh thần hakanasa, mang đến cả nỗibuồn lẫn niềm an ủi. Sự mỏng manh của một nước Nhật hiện đại đã được bộc lộ theocách kinh hoàng nhất trong trận động đất và sóng thần tàn phá miền đông bắc,cộng thêm cuộc khủng hoảng hạt nhân không biết bao giờ mới kết thúc.
Hiroyuki Yoneta, một người đưa hàng ở khu chợ cá Tsukiji tấp nập ở Tokyo, nóivới phóng viên AP về sự mỏng manh của đời sống khi anh đang ngồi nghỉ sau vàitiếng đồng hồ chất tôm và cua vào quầy hàng của mình trước giờ mở cửa, 4 giờsáng: “Thử nghĩ xem, những người đang sống một cuộc đời bình thường bỗng nhiênbiến mất, không khỏi nghĩ cuộc đời, giống như những đóa hoa anh đào, chỉ làthoáng qua”.
Nhưng trong sự đối lập đến cùng cực, đóa hoa anh đào nở mong manh cũng là biểutượng của tinh thần samurai, trung tâm của lòng can đảm Nhật Bản. Tầng lớp chiếnbinh trong quá khứ yêu những đóa anh đào vì họ cũng không tham lam cuộc sống nàynhư thế, họ chỉ coi cuộc đời là vô thường, và vui lòng ngã xuống vào nhữngkhoảnh khắc đẹp nhất đời mình.
Ngày nay, khi người ta so sánh những người làm công ăn lương ở Nhật như cácsamurai hiện đại, không có nghĩa là họ sẵn sàng chết bất cứ lúc nào, mà là ởcách họ trải qua công việc đơn điệu buồn tẻ với tất cả cố gắng, cách họ thể hiệnsự trung thành với một mục tiêu chung mà hiếm khi nào đặt câu hỏi.
Giờ đây, sau những chết chóc và thảm họa, tinh thần đó đang xuất hiện khắp nơi ởvùng thiên tai. Một gia đình đã mất nhà cửa ngồi xung quanh một đống lửa đốt tạmkhi tuyết rơi xuống vào ban đêm, khuôn mặt lặng lẽ của họ sáng lên trong ánh lửamàu cam. Một ông cụ đạp xe qua những con đường đã biến mất ngập dưới bùn đất vớitấm ảnh cưới của cậu con trai trong giỏ xe. Những tài xế chờ đợi một cách kiênnhẫn nhiều giờ liền trước một cửa hàng xăng hiếm hoi không bị hủy hoại trongvùng động đất.
Và đương nhiên, cả những câu chuyện hy sinh.
Kennichi Takeuchi, 81 tuổi và vợ, 78 tuổi, đã sống trong chiếc ô tô Mitsubishimàu đen bé xíu của họ từ sau động đất, giữa tuyết rơi và gió lạnh, dù họ cáchtrung tâm sơ tán chẳng bao xa. Cụ bà Yukiko bị viêm khớp nặng và không thể ngủdưới sàn gỗ ở các trung tâm sơ tán. Ông Kennichi, đã sống với bà 56 năm qua,quyết định ở lại với vợ. “Chúng tôi qua ngày trong ô tô”, Yukiko nói khi con chócủa bà, Meg, đang ngủ dưới chân. “Không tệ chút nào”.
Giống như cặp vợ chồng già, nước Nhật không bao giờ lùi bước trước nghịch cảnh.Những thiên tai khủng khiếp đã tấn công đất nước này, và lần nào cũng vậy, họđều đứng lên huy hoàng hơn. Những ai từng đến thăm cố đô Kyoto đều sẽ biết rằngtrong gần như toàn bộ lịch sử nước Nhật, người dân sống trong những căn nhà gỗ.Truyền thống này giúp người Nhật gần gũi với thiên nhiên hơn, và cũng giúp họ ýthức được sức tàn phá của những thiên họa rõ ràng hơn. Năm nay, nhiều người sẽkhông có những ngôi nhà như thế để trở về nữa, cũng như không được thấy hoa anhđào nở nữa.
Nhưng anh đào không chỉ nở trên cây, mà còn trong lòng mỗi người Nhật. “Sau mùaĐông, chúng tôi sẽ lại thành anh đào nở và sự thay đổi trong tâm hồn”, HaruhikoFukuda, chủ một quán ăn ở Yoneta, nói. “Tôi hy vọng điều này giúp ích cho quátrình xây dựng lại vùng động đất. Từng bước một, sửa chữa những gì đã bị phá hủy,một nhiệm vụ lớn và bước đầu tiên là có gì đó giúp chúng tôi thêm vững lòng vềtinh thần”./.