Chờ mãi, cuối cùng Trần Lập cũng hiện diện trên sân khấu “Bức Tường – Những bàn tay thắp lửa” vào những thời khắc cuối của đêm.

Thủ lĩnh ban nhạc Bức Tường trên sân khấu, vóc dáng sau bao ngày qua thấm nhiều giông bão chẳng còn nguyên, nhưng ý chí và thần khí của anh thì vẫn vững chãi như cây bàng xưa.

Được nghe Trần Lập nói, Trần Lập hát, và thấy Trần Lập cười, biết bao xúc cảm trộn lẫn trong hàng nghìn người có mặt.

Nhiều trong số họ là fan ruột của Bức Tường, và cũng có vô số những người đến chỉ để đưa đôi tay mình lên, cùng thắp lửa với Lập.

Khi Trần Lập hát “Cây bàng” nhiều người đã khóc. Khi Trần lập hát “Tiếng gọi” tặng riêng cho người vợ mà anh bảo “cô ấy mới là chiến binh” dường như mọi trái tim đều thắt lại.

“Em kề vai tôi ngồi bên thềm
Bỏ lại đằng sau những khúc quanh co
Và cám dỗ để quay về
Ở đó có tôi với em
Này đây tiếng gọi rất mềm
Thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu
Hẹn ước ngày tháng rất xa...
Gương soi thật nhiều chỉ vậy thôi
Sóng gió bên đời hỏi chính mình
Lựa chọn một lối để bước đi:
Dừng chân hay băng qua tiếng gọi!”



Trong suốt hai thập kỷ của ban nhạc, Bức Tường - mà Trần Lập chính là linh hồn - đã có tầm ảnh hưởng về thái độ sống ngạo nghễ và lãng mạn cho một thế hệ thanh niên.

Tôi vẫn nhớ, mười năm trước khi còn là sinh viên trường báo, bên cạnh The Beatles, nhạc Bức Tường luôn được hát vang trong những chiều ký túc xá, giống như chất "gây nghiện" với những đứa học văn, thích nhấm nháp ca từ đầy tính triết lý, lãng mạn.

Thậm chí, những ca khúc “Bông hồng thủy tinh,” “Cây bàng,” “Tâm hồn của đá,” “Đường đến ngày vinh quang,” “Mắt đen”… luôn là thứ âm nhạc chủ đạo trong tất cả các hội diễn văn nghệ của sinh viên. 

Sau hai thập kỷ, giá trị mà âm nhạc của anh mang lại cho lịch sử rock Việt và một thời thanh niên sôi nổi của bao thế hệ vẫn không hề thay đổi, mà luôn lấp lánh và căng tràn.

Ngày hôm nay, những bài hát của Bức Tường từ mười, hai mươi năm trước lại sống lại mạnh mẽ, khốc liệt và ý nghĩa hơn bao giờ hết với chính cuộc đời của người viết ra nó.

“Cây bàng ơi... Toả bóng tháng năm dài
Dưới vòm lá, tuổi thơ dễ thương bao mơ mộng đẹp
Rồi một sớm lớn khôn
Nhặt chiếc lá mà lòng nghĩ suy...
Ðể sống có ý nghĩa hơn
Dù mùa đông buốt giá
Lá rơi như giọt máu đỏ
Vẫn tin rằng rồi xuân sẽ tới mầm sống đâm chồi
Đón nắng vàng..."


Trần Lập với ý chí và niềm tin đã trở thành niềm cảm hứng, biểu tượng trong cuộc chiến chống ung thư. (Ảnh: Lê Minh Sơn)

Trong một chia sẻ mới đây của Trần Lập, hiện tại anh đã trị xạ được 15 mũi. Tác dụng phụ của thuốc khiến anh bị đau phần bụng, ảnh hưởng đến cột hơi khi hát. Thời gian này anh đi lại khó khăn vì phần đùi nổi rất nhiều hạch.

Đêm qua, những khán giả của anh đã thấm thía sự tàn phá của tế bào ung thư khi nghe Trần Lập hát.

Những đoạn cao trào năm xưa mà tiếng hát của anh đã thiêu cháy tất cả đầy ngạo nghễ và hào sảng, đêm qua anh buộc ngậm ngùi, để nó trôi qua trong thinh lặng và tiếng thở. Khán giả phía dưới đã đồng thanh hát lên cùng anh, khiến Trần Lập rất xúc động.

Cũng đêm qua, người hâm mộ đã nhìn thấy người bạn đời và những đứa con của Trần Lập.

Như Trần Lập chia sẻ, “người bạn đời của tôi mới thực sự là chiến binh” tất cả người có mặt đều cảm nhận sâu sắc điều đó khi nhìn vào ánh mắt điềm tĩnh, mà ấp áp của chị khi dõi theo chồng trên sân khấu.

Biển người với những đôi tay của người hâm mộ giơ cao điện thoại như thắp lửa cho Trần Lập. (Ảnh: Lê Minh Sơn)

“Các bạn thấy tôi to lớn, lì đòn thế này thôi, nhưng tôi cũng đã rất sợ hãi và mong manh. Người bền gan nhất lại là người bạn đời sát cánh bên mình. Chính sự quyết liệt và ý chí của cô ấy khiến tôi nhẹ nhõm và bình tỉnh đối diện, chiến đấu tới cùng,” Thủ lĩnh nhóm Bức Tường chia sẻ về người bạn đời đã truyền lửa cho anh trong cuộc chiến ung thư.

Dù không định trước, nhưng Trần Lập hôm nay đã trở thành biểu tượng sống, như “cây bàng tỏa bóng” để truyền cảm hứng cho những người bất hạnh trong cuộc chiến chống ung thư.

Trên sân khấu, tiếng hát ngạo nghễ ngày nào của thủ lĩnh ban nhạc Bức Tường bỗng trở nên gần gũi, chân thành biết bao.

Trần Lập nói, “ai trong đời thì cũng phải trải qua những lúc này, lúc khác, lúc khỏe mạnh, lúc ốm đau. Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, vậy hãy thắp lên ngọn lửa của tình nhân ái, để sống có ý nghĩa hơn.”

“Ung thư là một bi kịch trong cuộc sống hiện đại, nó tàn phá chúng ta, cướp đi sinh mạng của cha mẹ, người bạn đời và cả những đứa con.”

“Hôm nay các bạn đã đưa những bàn tay ấm áp và nhân ái để thắp lửa cùng tôi, tôi rất hạnh phúc. Nhưng ngoài kia còn rất nhiều người cũng cần điều đó. Thậm chí họ còn cần hơn bản thân tôi. Tôi cũng đã chia sẻ những ngọn lửa của các bạn cho năm trường hợp ung thư ở khoa nhi Tân Triều."

"Tâm nguyện của tôi là xây dựng quỹ ‘Những bàn tay thắp lửa’ để chúng ta có thể can thiệp và thay đổi, ngăn chặn những tác nhân dẫn đến ung thư như độc tố trong thực phẩm, trong môi trường hoặc hướng đến tìm giải pháp với những nghiên cứu tìm ra thuốc ngăn ngừa và chữa được căn bệnh này.”

Trần Lập trong những bàn tay của tình nghệ sỹ. (Ảnh: Lê Minh Sơn)

Ngoài nguồn cảm hứng Trần Lập và âm nhạc Bức Tường, đêm “Bức Tường – Những bàn tay thắp lửa” còn là tình nghệ sỹ đã thắp lửa cùng Trần Lập.

Lần đầu tiên, âm nhạc Trần lập và Bức Tường được cất lên bởi ba diva Thanh Lam, Hồng Nhung, Hà Trần; Tùng Dương, Tuấn Hưng, Siu Blak…. và các ban nhạc rock như Hạc San, Microwave, Small Fire… đã đưa đến cho người hâm mộ trải nghiệm âm nhạc quý giá, và dư âm ấp áp…/.