Ưu tiên này xuất phát từ lo ngại về khả năng bất ổn vĩ mô do lạm phát trởlại, căng thẳng tỷ giá, thâm hụt cán cân thanh toán và ngân sách.
Mặt khác, các chuyên gia cho rằng nếu chỉ chạy theo tốc độ tăng trưởng ngắn hạnthì nhiều khả năng nền kinh tế sẽ phải đánh đổi bằng sự bất ổn, thiếu bền vữngvà tăng trưởng chậm trong trung và dài hạn.
Theo ý kiến của các chuyên gia, để ngăn không cho lạm phát quay trở lại, Ngânhàng Nhà nước cần thực hiện chính sách tiền tệ thận trọng nhằm kiềm chế tốc độtăng trưởng tín dụng và cung tiền.
Về chính sách tài khóa ở Việt Nam, chi ngân sách trung bình trong mấy năm gầnđây lên tới 32% GDP. Một hệ quả của tình trạng chi ngân sách cao trong khi hệ sốICOR (hệ số sử dụng vốn) lớn là thâm hụt cán cân tổng thể của Việt Nam trong năm2008, theo ước tính của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), có thể lên tới 7% GDP.
Với việc thực hiện gói kích thích kinh tế, mức thâm hụt tổng thể trong năm 2009theo ước tính của IMF lên tới gần 10%. Điều này một mặt đặt ra một bài toán khócho tài trợ thâm hụt ngân sách, mặt khác làm gia tăng nợ của khu vực công và tạosức ép lên CPI.
Không những thế, việc tăng thâm hụt ngân sách sẽ làm định mức tín nhiệm quốc giasuy giảm, do đó làm tăng chi phí vay vốn của Chính phủ và doanh nghiệp trên thịtrường quốc tế, đồng thời, làm giảm hạn mức đầu tư vào Việt Nam của các nhà đầutư quốc tế.
Vì vậy, các chuyên gia nhấn mạnh, định hướng chính sách được đề xuất thực hiệncho năm nay là chú trọng đến chính sách tài khóa thắt chặt nhưng đồng thời tănghiệu quả của chi ngân sách. Đồng thời, Chính phủ cần thận trọng với những dự ánđầu tư đòi hỏi nguồn vốn ngân sách lớn.
Bên cạnh đó, các chuyên gia cho rằng giảm thâm hụt ngân sách và cải cách cơ cấukinh tế cũng là điều kiện cần thiết để giúp kinh tế Việt Nam tăng trưởng bềnvững./.