Tôi có cô bạn thân sống ở một thành phố sát biên giới Pháp-Thụy Sĩ. Lần trướckhi sang Pháp, cô khuyên tôi nên ở lại vài ngày rồi vợ chồng cô đánh xe chở quaThụy Sĩ chơi. “Đó là đất nước đáng sống nhất thế giới,” cô bạn chỉ nói ngắn gọnthế. Nhưng do lịch trình của tôi phải đi theo đoàn chứ không phải đi du lịch bụinên tôi đành lỗi hẹn với lời đề nghị quyến rũ của vợ chồng cô. Không ngờ chỉ hainăm sau, tôi và một nhóm nhà báo theo chân công ty lữ hành Thiên Thanh (Blue SkyTravel) sang thăm quan Thụy Sĩ theo lời mời chính thức của Tổng cục du lịch nướcnày. Và những trải nghiệm tuyệt vời trên đất nước có diện tích nhỏ bé (41.285km2, chỉbằng khoảng 1/8 Việt Nam) bắt đầu. Chuyến bay của hãng hàng không lớn nhất nước Đức Lufthansa phải trải qua haichặng transit (Bangkok và Franfurt) mới đến Zurich, thành phố kinh tế lớn thứhai của Thụy Sĩ. Và suốt chặng hành trình còn lại đến bốn thành phố tiếp theotrên đất Thụy Sĩ của chúng tôi hoàn toàn bằng tàu lửa với chiếc thẻ “Swiss Pass”cực kỳ tiện nghi, ngoài ra có thể sử dụng nó đi xe buýt, xe điện hoặc tàu thuyềntrên sông khi đến các thành phố khắp Thụy Sĩ mà không phải lo lắng chuyện đặt vétrước. Engelberg - Thị trấn thiên đường & ngọn núi bốn mùa tuyết phủ Từ sân bay Zurich, tàu lửa nối chuyến ngay sang thành phố Lurcene rồi tiếp tụcđổi một chuyến tàu khác để đến Engelberg. Tổng chiều dài khoảng 90km và đi đúng2 giờ đồng hồ. Ở đất nước sản xuất đồng hồ nhiều nhất thế giới này, lịch trìnhđược yêu cầu chính xác gần như tuyệt đối! Vậy là chúng tôi đã trải qua ba chặng bay và hai chặng đổi tàu, tổng cộng mấtkhoảng 20 tiếng đồng hồ. Thế nhưng, khi bước ra từ cánh cửa tàu lửa, ngôi làngnhỏ bé nằm lọt thỏm giữa bốn bề núi dựng này xóa tan bao sự mệt nhọc. Ánh nắng rực rỡ cuối hè khiến cảnh vật càng thêm ấn tượng. Ở trên đỉnh nhữngngọn núi là tuyết trắng xóa, sáng lấp lóa dưới ánh mặt trời, ở dưới thung lũnglà một ngôi làng nhỏ với những ngôi biệt thự được xây dựng ngay ngắn, trật tự.Tất cả được phủ bởi màu xanh ngắt của cây cỏ, rừng thông. Tobias Matter, vị giám đốc kinh doanh của Titlis Rotair dẫn đoàn đi tham quanmột vòng thị trấn, bắt đầu từ con đường làng yên bình nhưng rực rỡ bởi nhữngchậu hoa tươi trồng ở ban công hay cổng của những ngôi biệt thự rồi dẫn đến khutu viện Biển Đức, nổi bật bởi kiến trúc Baroque của nhà nguyện. Phía sau tu việncó một nhà máy sản xuất phô mai, đặc sản nổi tiếng của vùng này. Engelberg là một thị trấn nghỉ dưỡng và du lịch nổi tiếng ở vùng miền trung ThụySĩ, ở độ cao trên 1.000m so với mực nước biển. Thị trấn nhỏ bé này quả biết cáchthu hút du khách khi dân số trong vùng chỉ có 4.000 người nhưng đón tới hơn800.000 du khách đến du lịch và nghỉ dưỡng hàng năm, nếu tính số khách ghé quavà trở về trong ngày thì còn lớn hơn nhiều. Dịch vụ du lịch của họ thực sựchuyên nghiệp và hoàn hảo, khiến chúng tôi phải tranh thủ từng giây phút để tậnhưởng hết những tiện ích ở đây. Trái tim của Engelberg chính là ngọn núi tuyết Titlis với độ cao hơn 3.200m.Đỉnh của ngọn núi này được chinh phục lần đầu tiên vào năm 1744, cha Tu việntrưởng Plazidus đã từng viết rằng: “Ngọn núi Titlis rất cao và rất đáng sợ”.
Ngôi làng Engelberg dưới chân núi Titlis có khoảng 4.000 dân sinh sống, đẹp như một bức tranh.
(Nguồn: Đẹp)
Năm 1912, hệ thống cáp treo sơ khai lần đầu tiên đã được khai thác lên đỉnhTitlis và phải 80 năm sau, hệ thống cáp treo xoay vòng hiện đại Rotair đầu tiêntrên thế giới được khánh thành, việc đưa du khách lên đỉnh ngọn núi dễ dàng hơnbao giờ hết. Engelberg hợp với cả du lịch mùa Hè lẫn mùa Đông. Nếu mùa Đông, đây là thiênđường trượt tuyết cho du khách các nước trong khu vực châu Âu, thì mùa Hè là nơiđể du khách châu Á, đặc biệt là Trung Quốc, Indonesia, Ấn Độ đến đây khám phá. Đêm đầu tiên, chúng tôi nghỉ lại một khách sạn ở lưng chừng núi, ở độ cao khoảng1.800m. Phía trên là đỉnh của ngọn Titlis trắng xóa, phía dưới là ngôi làngEngelberg nằm gọn trong thung lũng xanh ngắt. Một cơn mưa đá buổi chiều đã cảntrở chuyến du ngoạn quanh khách sạn, bù lại, chúng tôi ngồi trong một nhà hànggỗ ấm áp uống bia tươi, ăn phô mai và trò chuyện với những người bản địa mếnkhách. 8 giờ tối, bầu trời vẫn sáng cho dù ánh nắng đã khuất sau núi. Sau bữa ăn tốivới ẩm thực đặc trưng Thụy Sĩ, chúng tôi đi dạo một vòng rồi về nghỉ ngơi sớmchuẩn bị cho hành trình chinh phục đỉnh Titlis trong ngày hôm sau. Từ khách sạn, mất thêm hai chặng cáp treo nữa mới lên đến đỉnh Titlis. Cảnh quancàng lên cao càng hùng vĩ. Mặc cho cái nắng khá gay gắt, tuyết vẫn phủ trắng xóaở nhiều địa điểm của ngọn núi và tha hồ cho du khách chơi đùa với tuyết. Ở Titlis không chỉ có những trò chơi trên tuyết hay khám phá hang băng vĩnh cửumà còn có nhiều trò chơi cảm giác mạnh cho các chàng trai thích mạo hiểm nhưchơi dù lượn, chèo thuyền kayak trong lòng hồ, leo núi băng, trượt ván. Buổichiều cùng ngày, khi quay xuống thị trấn Engelberg, tôi và hai người bạn đồnghành còn trải qua cuộc chinh phục 6 cấp độ từ dễ đến khó của trò chơi Rope Park(đi dây trong công viên). Lần đầu tiên được làm Tarzan, tôi mới hiểu thế nào làcảm giác sung sướng khi đi cheo leo trên dây ở trên cao, đu dây từ cây này quacây khác hay trượt dây xuống từ độ cao gần 20m. Hoạt động hết năng suất cho một ngày vui chơi giải trí ở Titlis và Engelberg,tôi trải qua một đêm ngon giấc để tiếp tục cho chuyến hành trình ngày hôm sau. Lucerne - Thành phố thơ mộng bên hồ Lucerne có lẽ là thành phố đặc trưng nhất của Thụy Sĩ bởi nó là hình ảnh thu nhỏcủa đất nước này. Thành phố nhỏ bé nằm bên hồ Lucerne rộng mênh mông và baoquanh bởi những ngọn núi. Dù chỉ là một thành phố có diện tích nhỏ với dân sốchỉ 80.000 người, Lucerne vẫn được xem là một trong những trung tâm kinh tế củaThụy Sĩ, nhờ dịch vụ du lịch và sản xuất đồng hồ. Ở khu trung tâm của thành phố, Lucerne nổi bật với Tháp nước và cây cầu Chapelđộc đáo. Cả hai công trình kiến trúc di sản này được xây dựng từ thế kỷ 13, đượcxem như là biểu tượng để “nhận diện” thành phố này trên các tấm postcard.
Ngay từ thời Trung Cổ, Lucerne đã được mệnh danh là thành phố của những cây cầuvà Chapel là cây cầu đẹp nhất. Đám cháy vào năm 1993 gần như đã phá hủy hoàntoàn cây cầu, bao gồm cả những bức tranh trưng bày trong đó, nhưng chỉ một thờigian ngắn sau, năm 1994, cây cầu gỗ này được phục dựng nguyên trạng. Dạo bộ trêncây cầu Chapel, ngắm những dãy hoa tươi khoe sắc đỏ quanh năm hay đàn thiên ngatrắng bơi lội thản nhiên dưới hồ đem đến cho tôi một cảm giác bình yên khó tả vàkhông muốn rời chân đi. Một trong những biểu tượng khác của Lurcene là tượng đài “Sư tử đang hấp hối”nổi tiếng thế giới của nhà điêu khắc người Đan Mạch - Thorwaldsen, được tạc đểtưởng nhớ những người lính đánh thuê Thụy Sĩ bị giết hại trong khi đang thực thinhiệm vụ bảo vệ vua Pháp tại Tuleries vào năm 1792. Một anh bạn trong đoàn, vốn là người am hiểu sâu về lịch sử và văn hóa của châuÂu kể thêm cho chúng tôi những câu chuyện thú vị về sự dũng cảm, trung thành vàdanh dự của lính đánh thuê Thụy Sĩ khiến cảm nhận về bức tượng càng thêm sinhđộng và thú vị. Nhà văn Mỹ Mark Twain khi ghé qua đây đã từng viết một câu nổitiếng về bức tượng này: “Một khối đá buồn bã và sầu cảm nhất của thế giới.”
Với một lịch sử khá lâu đời, Lucerne còn được biết đến với khu phố cổ với nhữngbức tranh tường hàng thế kỷ, như một bảo tàng ngoài trời với những giai thoạithú vị. Dạo mỏi chân trên những phiến đá lát đường, bạn có thể dừng lại ở mộtquán ăn ngoài trời, nhâm nhi một ly bia tươi và nghe người dân bản địa kể nhữngcâu chuyện về sự tích các bức tranh tường. Không chỉ có vậy, là một thành phố nổi tiếng về du lịch, Lucerne còn biết níuchân du khách với những liên hoan âm nhạc được tổ chức quanh năm, hệ thốngshopping mall tiện nghi, đặc biệt là các cửa hiệu đồng hồ “chính hiệu Thụy Sĩ”với giá từ trên trời đến chỉ vài chục đô. Hệ thống bảo tàng cũng là một trong những niềm tự hào của thành phố. Ngay nhà gatrung tâm là Bảo tàng nghệ thuật với những bức tranh giá trị hàng triệu đô củaPicasso, Erni đến Wagner. Nhưng có lẽ thú vị nhất là Bảo tàng Giao thông vận tảinằm cách trung tâm thành phố khoảng 5km. Cái tên bảo tàng nghe có vẻ khô khan,nhưng đặt chân vào bên trong thì tôi không thể cưỡng lại được bước chân khám phácủa mình, dù tôi vốn không phải là dân mê kỹ thuật hay công nghệ. Trong chuyếntham quan thú vị này, tôi còn được mời thử cảm giác bay của chiếc máy bay thô sơtừ thế kỷ 19. Với một đất nước có địa hình phức tạp, đặc biệt là dãy núi Apls hiểm trở nhưngngười Thụy Sĩ tự hào chinh phục mọi cung đường, dù phức tạp nhất để đi đến mọingóc ngách của đất nước họ. Bảo tàng Giao thông cho thấy toàn bộ sự phát triểncũng như các phương tiện giao thông của Thụy Sĩ. Cộng thêm phần trưng bày thôngminh, hấp dẫn khiến số lượng du khách đến thăm bảo tàng này đông nhất trong số40 bảo tàng khắp đất nước. Sau một ngày khám phá thành phố, chân mỏi nhừ, chúng tôi trở về khách sạn đểdùng bữa tiệc buffet ngoài trời. Khách sạn nằm ở vùng ngoại ô cách khá xa trungtâm thành phố và phải đi lại bằng tàu thủy. Từ trên boong tàu, tôi trải rộng tầmmắt ngắm thành phố xa dần hay những căn biệt thự xinh đẹp ở bên hồ từ từ lướtqua. Thi thoảng, một bãi du thuyền đậu san sát, vài đứa trẻ đang tung tăng bơilội trong làn nước trong xanh mát rượi. Đến khách sạn thì trời đã tối và selạnh, nếu không, tôi đã nhảy ùm xuống hồ để bơi cho thỏa thích.
Bern - Sống cùng di sản Bern cũng không lớn hơn Lucerne bao nhiêu về diện tích lẫn dân số, với xấp xỉ100.000 người sinh sống. Nhưng thủ đô của Thụy Sĩ thu hút lượng người từ cácvùng khác đến làm việc nên dân số thực tế đông hơn khoảng 2 lần. Bern là thủ đô và thành phố cổ, di sản văn hóa được UNESCO công nhận từ năm1983. Tên của thành phố này có giai thoại khá thú vị, công tước Berchtold VZahringen nói rằng con mồi đầu tiên ông săn được sẽ được lấy tên cho thành phố.Và đó là một chú gấu (Bern - Barn trong tiếng Đức - có nghĩa là con gấu). Huy hiệu nổi tiếng và cổ xưa nhất của thành phố xuất hiện lần đầu vào năm 1924có hình một con gấu càng là minh chứng xác thực cho giai thoại này. Hiện naycũng có một công viên Gấu được đặt ngay cạnh con sông Aare thơ mộng. Bern có lịch sử hơn 900 năm, di sản còn lại là khu phố cổ với kiến trúc rất ấntượng và vẫn được giữ nguyên cho đến ngày hôm nay. Đây được coi là một mẫu mựcđiển hình trong việc bảo quản tốt nhất một kiến trúc đô thị thời Trung cổ tạichâu Âu. Điểm ngắm khu phố cổ tuyệt tác này đẹp nhất là từ nhà hàng Rose Garden từ trêncao. Sau một vòng đi thăm thành phố, chúng tôi được mời dùng bữa trưa tại nhàhàng trên đồi này. Vừa mỏi chân vì đi bộ, vừa phải leo lên con dốc cao khiến aicũng mệt phờ, nhưng quả là những người bản địa muốn tạo một bất ngờ lý thú. Khiđi đến nhà hàng ở trên cao, quay mặt nhìn xuống, cả khu phố cổ với mái ngói nâuđỏ và con sông Aare chảy qua thành phố nằm gọn trong tầm mắt bạn. Một vẻ đẹp khócưỡng. “Đây là nơi đẹp nhất mà chúng tôi từng nhìn thấy!” nhà thơ người Đức, JohannWolfgang von Goethe, đã viết trong một lá thư gửi cho bạn ông, Charlotte vonStein, trong thời gian Goethe lưu lại Bern năm 1779. Tôi đồ rằng Goethe cảm thánnhư thế khi nhìn Bern từ Rose Garden! Một điểm nữa tập trung đông du khách là tháp đồng hồ Zytglogge có từ nhiều thếkỷ trước nằm ngay ở một con đường phố cổ khu trung tâm. Cứ đến 12 giờ trưa, dukhách tập trung dưới lòng đường, ngước mắt nhìn lên tháp đồng hồ để ngắm mộthoạt cảnh dễ thương của những chú rối tinh nghịch và tiếng chuông bing boongđiểm giờ. Thêm vài bước chân nữa, con sông Aare xanh ngắt đã hiện ra trước mắt. Trong tờlịch trình của chuyến đi, chúng tôi được dặn là nên mang theo đồ bơi. Cứ tưởnglà bơi trong các hồ bơi ở khách sạn, đến Bern mới té ngửa là bơi ở Marzili, hồbơi trên sông được đánh giá là đẹp nhất thế giới. Làn nước trong xanh, sạch đếnmức có thể uống được của dòng sông này thu hút rất đông du khách nhảy xuống tắmtrong những ngày cuối Hè. Ẩm thực cũng là một nét lôi cuốn khó cưỡng của Bern. Những món ăn từ khắp nơitrên thế giới được phục vụ cùng các món đặc sản truyền thống. Buổi tối, chúng tôi được mời đến một nhà hàng tầng hầm rượu vang tuyệt đẹp cótên Kornhauskeller, cách khách sạn và khu trung tâm chỉ vài bước chân. Ngay từlối vào, nhìn từ trên cao xuống, nhà hàng này giống như tầng hầm của một nhàthờ.
Một anh bạn trong đoàn thì bảo nó giống nhà hát thời xưa. Tranh cãi mộthồi, chúng tôi quyết định hỏi anh bồi bàn và được cho biết nó chỉ là một nhàhàng đơn thuần. Phong cách Pháp ấm cúng, sang trọng và yên tĩnh cùng những mónẩm thực tuyệt vời và rượu vang tuyệt hảo, cảm giác của tôi như vừa được thưởngthức một bữa tiệc của các vị quý tộc châu Âu thời xưa! Basel - Gà gáy ba nước nghe Điểm đến cuối cùng trong chuyến hành trình khám phá Thụy Sĩ là thành phố biêngiới Basel. Tôi biết đến Basel nhờ hội chợ đồng hồ lớn nhất thế giới(Baselworld) được tổ chức vào tháng Ba hàng năm và trong một lần tìm kiếm thôngtin cho chuyến du lịch bụi châu Âu, được biết Basel xếp thứ hai trong 10 thànhphố nhỏ (dân số dưới 250.000) đáng sống nhất ở châu lục này. Đặt chân đến Basel, quả nhiên, danh sách bình chọn kia không sai. Ngay ở kháchsạn Hilton tại trung tâm Basel, chúng tôi được nhận một tập sách dày cộm gồm 10cuốn nhỏ giới thiệu về những điểm độc đáo này cho du khách, từ kiến trúc, nghệthuật đến ẩm thực, trải nghiệm du lịch. Basel này nằm nép mình giữa trung tâm châu Âu, sát biên giới với Pháp và Đức nênmặc dù là một thành phố nhỏ nhưng mang nhiều đặc trưng của một thành phố quốctế, đa văn hóa, đa ngôn ngữ và rất sống động không lẫn vào đâu được. Những chuyến xe điện chạy khắp thành phố khiến bạn dễ dàng đến bất cứ một điểmnào, miễn là có một bản đồ trong tay và nắm được hành trình của chuyến đi. Cũnggiống như Bern, Basel cũng có một con sông chảy qua. Thành phố này nằm ngay đoạnuốn cong và hạ nguồn của dòng sông Rhine chảy qua nhiều nước. Du khách có thểqua lại hai bên thành phố bằng những chiếc cầu hoặc bè trên sông. Dù phương tiện rất thuận lợi để di chuyển, nhưng cách khám phá Basel lý tưởngnhất vẫn là đi bộ. Những khu phố nhỏ, con đường quanh co trong hẻm dẫn chúng tôiđến những địa điểm thú vị và dễ thương không ngờ. Nếu mỏi chân, Quảng trườngMarket Square và Tòa thị chính ta có thể dừng lại, hứng nước ở bất cứ vòi nướccông cộng nào để uống.
Hai địa điểm không thể bỏ qua là Nhà thờ chính tòa độc đáo ở bên sông Rhine vớinhững bức tường đá sa thạch đỏ, mái ngói nhiều màu sắc và nổi bật với tòa thápđôi sừng sững. Địa điểm thứ hai là quảng trường Market Square và Tòa thị chính,nơi bạn vừa chiêm ngưỡng những kiến trúc trong tòa thị chính vừa dạo một vòngngắm phiên chợ rau tươi, trái cây và hoa được bày bán bên ngoài, một nét văn hóatruyền thống thú vị ở đây. Nếu say mê nghệ thuật, bảo tàng nghệ thuật tư nhân Fondation Beyeler là một điểmđáng để đặt chân đến, chiêm ngưỡng hơn 200 tác phẩm khác thường theo trường pháitân cổ điển về nghệ thuật thế kỷ 20. Đi trên phố, thi thoảng tôi bắt gặp một rạpchiếu phim ngoài trời với màn hình cực lớn hay những tấm pano quảng cáo các buổitriển lãm của các họa sỹ đương đại ở một bảo tàng nào đó. Người hướng dẫn viênlớn tuổi cho biết người Basel không thể sống thiếu nghệ thuật! Có lẽ do sự giaothoa văn hóa và địa lý đặc trưng của nó. Còn tôi thì đã kịp nghĩ ngay đến một liên tưởng thú vị - Basel, thành phố gà gáyba nước nghe! Thụy Sĩ là một đất nước nhỏ ở châu Âu, nằm sát biên giới với bốn nước Đức, Pháp,Ý và Áo. Dù là một đất nước nhỏ bé về diện tích và dân số chỉ 7,5 triệu người,nhưng Thụy Sĩ là một trong những nước giàu nhất thế giới tính về thu nhập bìnhquân đầu người. Năm 2011, thu nhập đầu người của Thụy Sĩ trên 70.000 USD/năm,đứng thứ hai thế giới. Thụy Sĩ là một trong những nước ở châu Âu có lượng du khách quốc tế đến đôngnhất, nhờ cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ và những di sản văn hóa, kiến trúc đángngưỡng mộ. Hiện nay, khá nhiều du khách Việt Nam đến Thụy Sĩ du lịch. Bạn có thể liên hệvới công ty du lịch Thiên Thanh (Blue Sky Travel) - đại diện của khu du lịch núituyết Titlis Rotair và thị trấn Engelberg để có những tư vấn chương trình thamquan Thụy Sĩ hữu ích nhất./.
(Đẹp/Vietnam+)