Vườn Lái Thiêu tàn lụi

Vườn trái cây Lái Thiêu tàn lụi do công nghiệp hóa

Trái cây Lái Thiêu đang dần "mất bóng" trên thị trường và chuyện du khách tham quan, ăn trái đếm cuống trả tiền chỉ còn là... cổ tích.
Nhắc đến du lịch Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương, người ta nghĩ ngay đến thương hiệuvườn trái cây nổi tiếng của miền Nam. Tuy nhiên, những năm gần đây, trái cây LáiThiêu dường như đã "mất bóng" trên thị trường. Chuyện khách du lịch tham quanvườn cây, ăn trái cây đếm cuống trả tiền đã trở thành... chuyện cổ tích.

Chỉ còn cây, không còn trái


Cách đây gần 10 năm, trước cổng vào khu du lịch sinh thái Lái Thiêu luôn nhộnnhịp khách và các sạp mua bán trái cây.

Giờ đây, mọi điều đã thay đổi. Con đường nhựa thẳng tắp vắng bóng người, cầungang - cây cầu bắc qua con sông nhỏ để đến những nhà vườn nhanh nhất, bị hỏng,đang trong giai đoạn tu sửa, không thể đi lại được.

Dò hỏi đường vào, chúng tôi được 1 bác xe ôm nhiệt tình chỉ dẫn, sẵn sàng đưađến tận nơi.

Con đường khúc khuỷu, quanh co, thỉnh thoảng có mấy tấm bê tông bắc ngang quakênh nằm chênh vênh giữa con đường mòn nhỏ hẹp, hẻo lánh khiến chúng tôi mấy lầnsuýt ngã xe vì không quen đường.

Gần 3 cây số đi đường vòng, cuối cùng chúng tôi mới đến, vườn du lịch sinh tháiThu Nga ở ấp Hưng Thọ-Hưng Định, tỉnh Bình Dương.

Đã bất ngờ từ trước, nay càng bất ngờ hơn khi vườn trái cây Lái Thiêu giờ đâyquá khác xa trong trí nhớ của chúng tôi, chỉ có cây không có trái, trơ trọi vàkhẳng khiu bên cạnh những tấm lều dựng tạm bợ.

Thấp thoáng thấy chúng tôi được “cò” dắt tới, trong căn lều tranh ẩm thấp, chủquán chạy ra đon đả mời chào với giọng miền Tây rồi dẫn vào một cái lều rách vớibộ bàn ghế bố đặt bên cạnh con kênh tự đào, xung quanh đầy rác lá cây và muỗibay vo ve háu chiến.

Lí giải cho vườn cây xơ xác, chị Thủy, người nhà chủ vườn Thu Nga, cho biết: “Vìhay có khách du lịch vào vườn chơi nên đất ở đây bị dẫm nát, không màu mỡ nhưtrước kia. Vì vậy, nhà chị không thể chăm sóc, tu bổ vườn thường xuyên được”.

Tuy nhiên, khi chúng tôi yêu cầu được hái và ăn trái cây tại vườn, chị Thủy từchối: “Vì vườn mùa này... hết trái cây. Muốn hái phải sang vườn khác. Nhưng xalắm, đường sá lầy lội, sông nước, muỗi mòng, chỉ có chủ vườn mới đi được...”.

Không được hái trái, chúng tôi kêu 3 món bòn bon, chôm chôm, vú sữa...

Đợi hơn nửa tiếng mới thấy chị Thủy đem ra mỗi thứ khoảng 300g. Sau một hồi tâmsự, chị Thủy thật thà "khai" nguồn gốc: Bòn bon Thái Lan, chôm chôm Long Khánh,vú sữa miền Tây...

Do vườn ẩm thấp, muỗi bay vù vù, ghế thì sứt sẹo, khung cảnh chẳng chút hữu tìnhnên chúng tôi đành phải rút lui sớm.

Nhưng khi tính tiền mới tá hỏa: 30.000 đồng cho chỗ ngồi nghỉ mát, 55.000 đồngđĩa bòn bon Thái, 60.000 đồng đĩa chôm chôm và vú sữa, 25.000 đồng quả dừa và20.000 đồng ly cà phê.

Trước khi về, chị chủ quán còn hẹn khoảng tháng 4 đến tháng 6 về ăn trái cây tạivườn.

Lều bên cạnh, một nhóm khách khoảng 5 người sau khi ngồi chưa ấm chỗ đã bực bộibỏ đi vì thất vọng, bỏ lửng vài câu: “Tưởng hái trái tại vườn, chứ vườn như thếnày thì đã chẳng đến...”.

Rủ nhau bán vườn Lái Thiêu

Vườn sinh thái Ba Tâm cùng ấp Hưng Thọ, có lẽ là một trong những vườn hiếm hoiđóng cửa, không đón khách mùa vườn cây hết trái.

Chủ vườn cho biết: “5-6 năm nay, các vườn cây liên tục mất trắng, có vườn câychết, có vườn không ra quả. Để sống được, các chủ vườn phải để vườn cây kinhdoanh du lịch, trái cây thì ra chợ mua”.

Tuy nhiên, cách kinh doanh “chín tháng mài dao, ba tháng chém khách” này đãkhiến khách đến vườn cây Lái Thiêu thường "một đi không trở lại".

Theo chị Thủy, vườn Thu Nga, từ năm 2003 đến giờ, khách du lịch đến vườncây hầu như thưa dần rồi vắng hẳn. Khách Sài Gòn thì tuyệt nhiên không ai tới,dù khung cảnh vẫn thanh bình, phù hợp cho vui chơi, giải trí cuối tuần.

Đáng nói là từ ngày các khu công nghiệp ở Bình Dương và ven Thành phố Hồ Chí Minh liên tục mọclên, vườn trái cây Lái Thiêu cũng dần tàn lụi.

Nước thải của các nhà máy, xí nghiệp đen ngòm chảy về các kênh lân cận và sôngSài Gòn đã bức tử vườn cây; rồi nước mặn, thêm triều cường cứ trồi sụt, ngậplênh láng quanh năm, cây cối dần chết.

Cũng vì vậy mà các nhà vườn lần lượt rủ nhau bán đất, bán vườn.

Dạo quanh các vườn cây từ xã Vĩnh Phú đến thị trấn Lái Thiêu, nơi nào cũng treobảng hiệu bán đất, nhận cò đất.

Chị Thủy cho biết thêm, vườn nhà chị đã rao giá 7 tỷ, đang chờ thỏa thuận nênchỉ kinh doanh vài tháng nữa là nghỉ. Chỉ sang vườn bên cạnh là vườn của chịHồng, chị Thủy cho hay cũng đang chào bán với giá tương tự...

Chị Thủy còn nhờ chúng tôi dắt mối và hứa chi ngay 10% hoa hồng nếu giới thiệuđược một khách nào về khu vực này mua đất.

Theo số liệu của Phòng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn huyện Thuận An, tỉnhBình Dương, vườn trái cây Lái Thiêu có 1.320ha trên địa bàn 6 xã, thị trấn vensông Sài Gòn là An Sơn, An Thạnh, Hưng Định, Bình Nhâm, Lái Thiêu và Vĩnh Phú,trong đó nhiều và tập trung nhất là xã An Sơn với hơn 400ha.

Từ ngày có các khu công nghiệp đóng trên địa bàn, năng suất vườn cây giảm đángkể, canh tác không hiệu quả khiến nông dân bỏ vườn đi làm công nhân.

Vườn không ai chăm, nhiều chủ vườn đã bán đất, tạo nên cơn sốt đầu cơ đất đai.

Điều đáng nói, vườn này bán, vườn kia cũng không thể tồn tại vì những vườn đãbán đất, không sản xuất thường không được chăm bón, không đắp đê bao khiến triềucường thường xuyên tấn công và lan sang vườn bên cạnh.

Vành đai xanh và một thương hiệu có tiếng của trái cây Lái Thiêu bỗng nhiên bịquên lãng theo tốc độ đô thị hóa, đến giờ chỉ còn là câu chuyện cổ tích màthôi./.

Hải Yên (Báo Tin Tức/Vietnam+)

Tin cùng chuyên mục