Các đại biểu Quốc hội đã tậptrung thảo luận vào một số vấn đề như phạm vi điều chỉnh, mức phạt tiền, vấn đềkhông quy định đưa đối tượng là người bán dâm vào cơ sở chữa bệnh, việcchuyển giao công tác xử lý vi phạm hành chính từ cơ quan chính quyềnsang tòa án…
Các đại biểu Quốc hội tán thành với việcban hành Luật xử lý vi phạm hành chính nhằm đáp ứng yêu cầu của thực tếcuộc sống, góp phần nâng cao hiệu quả hoạt động quản lý nhà nước, quảnlý xã hội, khắc phục những bất cập, tồn tại trong thực tiễn thihành các quy định của pháp luật về xử lý vi phạm hành chính, góp phầnnâng cao ý thức chấp hành pháp luật của công dân, đáp ứng yêu cầuđấu tranh phòng, chống vi phạm hành chính trong tình hình hiện nay.
Các đại biểu Nguyễn Đình Quyền (Hà Nội), Tô Văn Tám (KonTum) cho rằng, dự thảo luật quy định tăng mức phạt vi phạm hành chínhtối thiểu lên 5 lần và mức tối đa tăng lên 4 lần so với hiện nay nhằmnâng cao tính răn đe là cần thiết. Tuy nhiên, cùng với việc nâng mứcphạt cần có biện pháp khác kèm theo, nhất là công tác giáo dục nâng cao ýthức người dân.
Đại biểu Nguyễn Thành Bộ (Thanh Hóa) lại cho rằng, nângmức phạt chưa hẳn là giải pháp tốt, mà cùng với đó phải có những giảipháp đồng bộ cùng với làm tốt công tác tuyên truyền giáo dục nâng cao ýthức người dân, nâng cao hiệu quả hoạt động của cơ quan quản lý hànhchính…
Đề cập đến tính khả thi của các hìnhthức xử phạt, nhiều đại biểu đề nghị Ban soạn thảo nghiên cứu đưa ra mứcxử phạt phù hợp với thực tế, làm rõ cơ sở và tính khả thi của việc nângmức phạt vi phạm hành chính vì mức phạt trong dự thảo Luật quá cao sovới thu nhập của người dân; mức phạt tối đa lên đến 2 tỷ đồng là thiếutính khả thi, có thể sẽ tạo điều kiện cho tiêu cực xảy ra.
Tuy nhiên,một số đại biểu khác cho rằng mức phạt như trong quy định là phù hợp,nếu phạt ở mức thấp sẽ không đủ sức răn đe. Đặng Thuần Phong (Bến Tre)đồng tình với phương án giao Chính phủ quy định mức phạt tiền cao hơnkhông quá 2 lần và đề nghị thực hiện thí điểm tại Hà Nội và thành phố HồChí Minh.
Đối với các hình thức xử phạt, nhiềuđại biểu đề nghị cần bảo đảm tính khả thi của quy định xử phạt bằnghình thức lao động, quy định bắt buộc khám, chữa bệnh đối với người viphạm. Đại biểu Vũ Đình Thực (Quảng Ninh) đề nghị làm rõ cơ quan nào sẽtổ chức và quản lý người vi phạm thực thi việc lao động, khám chữa bệnh.
Một số đại biểu đề nghị nên tách việc xử lývà xử phạt các vi phạm hành chính thành hai luật riêng để tránh trùnglắp và bảo đảm tính khả thi cao. Đại biểu Ngô Văn Minh (Quảng Nam), ĐặngĐình Luyến (Khánh Hòa) đề nghị nên tách thành hai Luật bởi việc xử lývà xử phạt là hai lĩnh vực khác nhau với hình thức ứng xử khác nhau.
Tuynhiên, nhiều đại biểu cho rằng, nếu tách thành hai Luật sẽ cần thêmthời gian nghiên cứu, soạn thảo trong khi việc ban hành luật về vấn đềnày là rất cần thiết. Các đại biểu Giàng Thị Bình (Lào Cai), Vũ Chí Thực(Quảng Ninh) cho rằng, việc xử phạt vi phạm hành chính đã bao hàm cảhai lĩnh vực xử lý và xử phạt. Do vậy, việc điều chỉnh hai lĩnh vực xửlý và xử phạt vi phạm hành chính trong một luật là hợp lý.
Đối với quy định chuyển giao công tác xử lý vi phạm hànhchính từ cơ quan chính quyền sang tòa án, nhiều đại biểu cho rằng điềunày phù hợp với các quy định của pháp luật, nhưng chưa thể áp dụng trongđiều kiện hiện nay. Đại biểu Nguyễn Minh Kha (Cần Thơ) cho rằng, việcchuyển công tác xử lý vi phạm hành chính sang tòa án là quá sớm và gâyquá tải đối với tòa án. Đồng tình với quan điểm này, đại biểu Phạm MinhTân (Đắk Lắk) cho rằng, trong điều kiện hiện nay, nếu giao cho tòa án xửlý vi phạm hành chính sẽ gây áp lực rất lớn đối với người bị xử lý vìxã hội hiện nay vẫn quan niệm những người bị tòa án xử phạt đồng nghĩavới tội phạm.
Đại biểu Đặng Thuần Phong (Bến Tre) và một số đại biểuđồng ý với dự thảo Luật không quy định đưa đối tượng là người bán dâmvào cơ sở chữa bệnh, nếu họ vi phạm sẽ bị xử phạt hành chính và đề nghị,nếu quy định thêm biện pháp phạt bổ sung là buộc người bán dâm phảichữa bệnh thì phải dự toán nguồn kinh phí để chữa trị cho họ.
Đại biểuTrần Đình Nhã (Thừa Thiên-Huế) cho rằng cần xác định rõ bán dâm có làhành vi vi phạm pháp luật không, cần có biện pháp quản lý phù hợp và cầnthống nhất quan điểm về vấn đề này bởi quy định như trong Luật là chưarõ ràng…/.