Ai Cập-Sudan-Ethiopia khai thác nguồn nước sông Nile

Ba nước vùng hạ lưu phía Đông sông Nile gồm Ai Cập, Sudan và Ethiopia vừa ký kết hiệp định chung về khai thác nguồn nước sông Nile.
Phóng viên TTXVN tại Trung Đông cho biết ba nước vùng hạ lưu phíaĐông sông Nile gồm Ai Cập, Sudan và Ethiopia đã ký kết một hiệp địnhchung về khai thác lâu dài và bền vững nguồn nước sông Nile, đồng thờithỏa thuận tiếp tục hợp tác về mặt kỹ thuật trong một dự án chunggiữa 3 quốc gia.

Theo hiệp định này, một cơ chế tư vấn thường xuyên giữa ba nước sẽ đượchình thành và có hiệu lực ngay sau khi Văn phòng vùng hạ lưu phía Đông sông Nile(INTRO) kết thúc chương trình hoạt động. INTRO là cơ quan được thành lập tạmthời theo sáng kiến của các nước vùng hạ lưu sông Nile. Hiệp định nói trên cũngquy định việc Ai Cập và Sudan tiếp tục tham gia các hoạt động của INTRO cũng nhưthúc đẩy việc phê chuẩn văn kiện nói trên tại quốc hội của ba nước.

Với tư cách là quan sát viên tham gia lễ ký kết, đại diện của NamSudan đã bày tỏ mong muốn trở thành một bên ký kết hiệp định. Tuy nhiên, đềxuất này cần phải được ba nước ký kết hiệp định xem xét và thông qua.

Theo giới chuyên môn, đây là một hiệp định có tính lịch sử do những căngthẳng chính trị thường xuyên xảy ra giữa các nước ở vùng hạ lưu sông Nile,trong đó Ai Cập là nước khai thác nhiều nhất lưu lượng của dòng sông.

Sau sông Amazone, sông Nile là con sông có chiều dài lớn thứ haithế giới với 6.671 km và lưu vực sông rộng gần 3 triệu km2, bằng 1/10 diệntích châu Phi. Nước sông Nile, bao gồm cả sông Nile Trắng và Nile Xanh, cóvai trò vô cùng quan trọng đối với 10 quốc gia cùng chia sẻ nguồn nướccon sông này, chủ yếu là Ai Cập, Sudan, Ethiopia và các quốc gia khác nhưUganda, Tanzania, Kenya, Eritrea, Rwanda, Burundi và Cộng hòa Dân chủCongo./.

(TTXVN)

Tin cùng chuyên mục

Cảnh vật bên ngoài cửa động Phong Nha (Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng) đẹp như một bức tranh. (Ảnh: TTXVN phát)

Tài chính xanh cho hành lang sinh thái Trường Sơn

Những giá trị vô hình của rừng như khả năng hấp thụ carbon, điều tiết khí hậu và duy trì đa dạng sinh học được lượng hóa thành nguồn lực kinh tế để tái đầu tư cho bảo tồn.