Nghiên cứu lưu ý rằng, các nước phát triển đã được hưởng lợi từ quy chế của Liênhợp quốc về tính tổng lượng khí thải của mỗi nước, chủ yếu từ đốt nhiên liệu hóathạch.
Theo quy chế này, lượng khí thải từ công nghiệp chế tạo ôtô ở Hàn Quốc vẫn bịtính cho Hàn Quốc mặc dù sản phẩm này được xuất khẩu sang Mỹ hoặc các nước pháttriển khác.
Lợi dụng quy chế này, các nước phát triển đã chuyển các ngành công nghiệp chếtạo thải nhiều khí thải như công nghiệp sản xuất ôtô, truyền hình, tủ lạnh, théphoặc quần áo sang các nước đang phát triển để sau đó nhập khẩu trở lại các sảnphẩm này.
Sự chuyển dịch công nghiệp này đã giúp các nước phát triển giảm được tổng lượngkhí thải gây hiệu ứng nhà kính 2% trong khoảng thời gian từ năm 1990 đến 2008hơn là các biện pháp mà các nước này thực hiện để thực thi Nghị định thư Kyotocủa Liên hợp quốc về chống biến đổi khí hậu.
Glen Peters, nhà khoa học chủ trì nghiên cứu trên khẳng định, các nghiên cứutrước đây đã nhấn mạnh vai trò của lượng khí thải của nước này được chuyển chonước khác chỉ cho thấy một nửa hiện trạng khí thải gây hiệu ứng nhà kính toàncầu.
Nghiên cứu mới nhất đã lần đầu tiên cung cấp hiện trạng toàn cầu cho thấy buônbán quốc tế đã làm thay đổi dấu vết khí thải cácbon của mỗi nước khi thực hiệnNghị định thư Kyoto.
Khi chi phí nhập khẩu khí thải được cộng thêm vào tổng lượng khí thải của mỗinước, tổng lượng khí thải gây biến đổi khí hậu của các nước phát triển đã tăng12% trong hai thập kỷ qua nếu loại trừ lượng khí thải giảm nhanh của Nga vàUkraine do nền kinh tế hai nước này bị suy thoái nặng nề trong thập kỷ 1990./.