Thế giới cần 4 thập kỷ nữa để phục hồi tầng ozone

Ít nhất 40 năm nữa tầng ozone mới phục hồi được như thời điểm trước năm 1980 do quá trình này tại vùng địa cực và Nam Cực không đồng nhất.
Tổ chức Khí tượng thếgiới (WMO) có trụ sở tại Geneve, Thụy Sĩ ngày 14/9 cho biết thế giới cần ít nhất40 năm để phục hồi tầng ozone trở về mức độ của thời điểm trước năm 1980 vì quátrình này tại những vùng địa cực và Nam Cực không đồng nhất.

Phát biểu với phóng viên, nhà khoa học cấp cao Geir Braathen của WMO cho biếttrong thập kỷ qua, tầng  ozone bình lưu tại các vùng Bắc Cực và Nam cựccũng như trên toàn cầu tuy không suy giảm thêm, nhưng vẫn chưa thực sự phục hồi.

Dự đoán, vào giữ thế kỷ này, tầng  ozone ngoài những vùng địa cực sẽ đượccải thiện hơn nhiều so với mức độ trước năm 1980, nhưng tại Nam Cực quá trìnhnày sẽ kéo dài rất lâu nữa.

Năm 2000, lượng khí thải làm suy giảm  ozone trong tầng bình lưu tại NamCực đã lên mức tối đa nhưng hiện đang giảm với tỷ lệ khoảng 1%/năm.

Bản tin "Ozone Nam Cực" do WMO phát hành ngày 14/9 cũng cho biết vào giữa thángnày, lỗ thủng ozone Nam Cực sẽ nhỏ hơn so với cùng thời điểm của năm 2011, nhưngvẫn còn lớn hơn so với năm 2010.

Lỗ thủng ozone Nam Cực là một hiện tượng định kỳ hàng năm vào mùa Đông và mùaXuân do nhiệt độ cực thấp trong tầng bình lưu và sự hiện diện của các chất suygiảm tầng ôdôn. Hiện tốc độ phục hồi ôdôn tại đây được đánh giá là đang rấtchậm.

Theo các nhà khoa học, mức độ suy giảm tầng ozone được ngăn chặn chính là nhờNghị định thư Montreal về các chất làm suy giảm tầng ozone, được ký kết vào ngày16/9/1987.

Hiệp ước quốc tế này đã thành công trong việc buộc các nước giảm sản xuất vàtiêu thụ, loại bỏ dần các hóa chất phá hủy tầng ozone.

Năm 2012 đánh dấu lễ kỷniệm 25 năm các nước ký Nghị định thư Montreal về các chất làm suy giảm tầng ozone, có hiệu lực ngày 1/1/1989./.

(TTXVN)

Tin cùng chuyên mục

Cảnh vật bên ngoài cửa động Phong Nha (Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng) đẹp như một bức tranh. (Ảnh: TTXVN phát)

Tài chính xanh cho hành lang sinh thái Trường Sơn

Những giá trị vô hình của rừng như khả năng hấp thụ carbon, điều tiết khí hậu và duy trì đa dạng sinh học được lượng hóa thành nguồn lực kinh tế để tái đầu tư cho bảo tồn.