Trong nhiều phòng thiết kế hiện nay, ý tưởng đầu tiên không còn xuất hiện từ cây bút chì đặt trên bàn vẽ. Nó có thể đến từ một dòng lệnh, một bảng dữ liệu, hay một mô phỏng do trí tuệ nhân tạo (AI) đề xuất chỉ trong vài giây.
Khi AI ngày càng hiện diện sâu hơn trong quá trình sáng tạo, ngành thời trang buộc phải đối diện với một câu hỏi từng được xem là không cần đặt ra: điều gì làm nên vai trò không thể thay thế của nhà thiết kế trong kỷ nguyên công nghệ?
Nếu vài năm trước, AI chủ yếu được sử dụng để dự báo xu hướng, phân tích hành vi tiêu dùng hay tối ưu chuỗi cung ứng, đến năm 2026, ranh giới ấy đã thay đổi. AI bước thẳng vào phòng thiết kế. Nó có thể gợi ý phom dáng, phối màu, tạo ra bản phác thảo, thậm chí mô phỏng chất liệu và chuyển động của trang phục trên cơ thể người mặc. Với những thương hiệu phải làm việc dưới áp lực thời gian và thương mại ngày càng lớn, AI trở thành công cụ giúp mở rộng khả năng thử nghiệm: nhanh hơn, nhiều hơn và ít rủi ro hơn.
Nhưng điều khiến giới chuyên môn thực sự quan tâm không nằm ở tốc độ. Điều đáng nói là khả năng tổng hợp thẩm mỹ của AI. Được “nuôi” bằng kho dữ liệu khổng lồ từ lịch sử thời trang, nghệ thuật thị giác và văn hóa đại chúng, AI có thể tái tổ hợp những yếu tố quen thuộc theo cách mới mẻ. Các thiết kế do AI đề xuất thường nằm ở vùng giao thoa: không quá xa lạ để bị từ chối, nhưng đủ khác biệt để kích thích trí tò mò. Chính sự “vừa vặn” này khiến nhiều người đặt câu hỏi về ranh giới giữa sáng tạo của con người và sản phẩm của thuật toán.
Tuy nhiên, AI không sáng tạo theo nghĩa truyền thống. Nó không có trực giác, không có ký ức cá nhân, càng không có trải nghiệm sống. AI có thể phân tích hàng triệu hình ảnh váy áo, nhưng nó không hiểu cảm giác đứng sau cánh gà trước buổi trình diễn đầu tay, hay áp lực phải nói điều gì đó mới mẻ trong một mùa mốt đã bão hòa hình ảnh. Những cảm xúc rất “đời” ấy - lo lắng, liều lĩnh, tham vọng, vẫn là yếu tố định hình quyết định sáng tạo, và hiện tại, chỉ con người mới sở hữu.
Chính vì vậy, AI đang không thay thế nhà thiết kế, mà buộc họ phải thay đổi vai trò. Trong bối cảnh mới, nhà thiết kế không còn là người duy nhất “nghĩ ra” ý tưởng, mà trở thành người định hướng, chọn lọc và đưa ra quyết định cuối cùng. Sáng tạo không còn nằm ở việc tạo ra vô số phương án, mà ở khả năng nói “không” với phần lớn chúng để bảo vệ một ngôn ngữ thẩm mỹ nhất quán.
Nhiều nhà thiết kế trẻ bước vào nghề với bộ công cụ khác hẳn thế hệ trước. Bên cạnh kỹ năng vẽ, cắt may hay hiểu biết về lịch sử thời trang, họ còn phải học cách làm việc với AI: cách đặt câu hỏi đúng, chọn dữ liệu đầu vào phù hợp và đánh giá kết quả mà máy tạo ra. Trong mô hình này, nhà thiết kế giống một đạo diễn sáng tạo hơn là tác giả đơn độc. Họ không cần chứng minh mình tự tay tạo ra mọi thứ, mà cần chứng minh khả năng kiểm soát và dẫn dắt ý tưởng.
Sự dịch chuyển này đặc biệt rõ ràng ở các thương hiệu lớn. AI giúp rút ngắn thời gian phát triển sản phẩm, giảm lãng phí thử nghiệm và mở ra khả năng cá nhân hóa ở quy mô chưa từng có. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ là những bộ sưu tập được đánh giá cao nhất vẫn là những bộ thể hiện rõ quan điểm cá nhân, phản ánh tinh thần thời đại hoặc đặt ra câu hỏi xã hội cụ thể. Công nghệ có thể hỗ trợ quá trình, nhưng quan điểm sáng tạo vẫn là yếu tố quyết định.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của AI cũng đặt ra những lo ngại chính đáng. Khi nhiều thương hiệu sử dụng cùng một công nghệ và nguồn dữ liệu tương tự, nguy cơ đồng nhất hóa thẩm mỹ là điều khó tránh khỏi. Bên cạnh đó là câu hỏi về quyền tác giả: nếu một thiết kế được tạo ra từ AI dựa trên dữ liệu của hàng nghìn bộ sưu tập trước đó, ai là người sở hữu ý tưởng? Nhà thiết kế, lập trình viên, hay không ai cả? Đến năm 2026, ngành thời trang vẫn đang loay hoay tìm câu trả lời cho những vấn đề này.
Một mối lo khác là liệu AI có khiến thời trang trở nên lạnh lẽo, thiếu cảm xúc. Trên thực tế, điều ngược lại có thể xảy ra. Khi AI đảm nhiệm những công việc lặp lại và kỹ thuật, con người có thêm không gian để tập trung vào câu chuyện, thông điệp và cảm xúc - những yếu tố làm nên linh hồn của thời trang. AI có thể tạo ra một chiếc váy đẹp, nhưng nó không thể lý giải vì sao chiếc váy ấy cần tồn tại vào thời điểm này, trong bối cảnh xã hội này.
Vậy nhà thiết kế có còn “độc quyền sáng tạo”? Có lẽ câu trả lời là không, nhưng điều đó cũng chưa bao giờ là điều cốt lõi. Sáng tạo trong thời trang vốn dĩ luôn là kết quả của sự giao thoa giữa lịch sử, văn hóa, kỹ thuật và con người. AI chỉ làm bản chất ấy lộ rõ hơn.
Trong năm 2026, giá trị của nhà thiết kế không nằm ở việc cạnh tranh với máy móc, mà ở khả năng giữ cho thời trang tiếp tục mang tính người - cảm xúc, mâu thuẫn và không hoàn hảo, nhưng luôn có lý do để tồn tại. Khi công cụ ngày càng thông minh, chính bản lĩnh sáng tạo và quan điểm cá nhân mới là thứ không thể bị thay thế./.
Những món đồ công sở không bao giờ lỗi mốt
Dù xu hướng thời trang công sở có thay đổi như thế nào, có những món đồ sẽ luôn giữ vững vị trí của mình trong tủ đồ của những người yêu thích phong cách thanh lịch và chuyên nghiệp.