Đến gần hơn với khán giả “Ở ‘Nhà ô sin,’ mỗi chúng ta nhìn thấy chính chúng ta trong đó. Trong ‘Lời thề thứ chín,’ ‘Ông không phải là bố tôi,” mỗi chúng ta lại nhìn thấy hình ảnh của chính mình và của cả thế hệ ông bà, cha mẹ chúng ta. Người xem nhận ra ở đó cả những bi kịch, những điều ô trọc, xấu xa hiện hữu giữa cuộc đời này, mặc dù những kịch bản đó đã được Lưu Quang Vũ viết từ cách đây trên 20 năm,” Nghệ sỹ Ưu tú Lê Chức phân tích. Thực tế đó cho thấy một thực tế buồn: sân khấu kịch Bắc vẫn đang thiếu những kịch bản hay và những cây bút tài năng như Lưu Quang Vũ. Đi sâu vào các vở diễn đó sẽ thấy, sức hấp dẫn của chúng trước hết nằm ở chính những nhân vật, cũng như những vấn đề của thực tế đời sống mà họ thể hiện. [NSND Lan Hương: Kịch là phải diễn, không để vào tủ!] “Chính kịch hay hài kịch thì cũng đều vô cùng cần thiết trong cuộc sống hiện nay. Điều đó cũng giống như việc, bên cạnh những phút trầm tư, bình tĩnh để lắng lại, suy nghĩ và nhìn nhận lại cuộc sống thì con người cũng cần những phút thư giãn với những tiếng cười sảng khoái. Sân khấu phải hướng về công chúng bởi đó mới là nguồn nuôi dưỡng sân khấu. Nếu không có khán giả, vở diễn đem ‘cất đi’ thì đó là tác phẩm chết. Sau những giai đoạn trầm lắng, sân khấu kịch Thủ đô đã làm được điều đó,” nghệ sỹ Lê Chức bày tỏ.
| Cùng với chính kịch và hài kịch truyền thống, loại hình kịch hình thể-thể nghiệm cũng ngày càng khẳng định được vị trí trong đời sống sân khấu với những vở diễn gây được tiếng vang như: “Tâm linh Việt,” “Được là chính mình," "Nguyễn Du với Kiều”… “Thời gian qua, xung quanh những vở diễn ấy tồn tại những ý kiến trái chiều. Điều đó là rất khó tránh bởi: nghệ thuật là có sự hư cấu và phóng tác. Mỗi đạo diễn sẽ có cách nhìn, khai thác riêng và khán giả có quyền đưa ra cách hiểu và quan điểm của mình. Khi người ta bàn luận tức là người ta đã xem và dành sự quan tâm cho nó. Như vậy, tác phẩm đã ngày càng đến gần với công chúng hơn,” Nghệ sỹ Nhân dân Lan Hương, Trưởng đoàn Kịch hình thể chia sẻ. |