Chất lượng thủy hải sản nội địa đang bị thả nổi

Các sản phẩm thủy hải sản khi bán cho người dân trong nước sử dụng không hề bị ràng buộc bởi bất cứ khâu kiểm tra chất lượng nào.
Hầu hết các nước nhập khẩu thủy hải sản Việt Nam đã đưa ra quy định ngặtnghèo về quản lý chất lượng và hàng xuất khẩu của Việt Nam rất nỗ lực đáp ứng.

Thế nhưng, cùng sản phẩm đó, khi bán cho người dântrong nước sử dụng hàng ngày lại không bị ràng buộc bởi bất cứ khâu kiểm trachất lượng nào.

Kiểm tra bằng… cảm quan

Chợ nông sản thực phẩm Bình Điền (quận 8), đầu mối cung cấp nguồn thủy hảisản chính cho Thành phố Hồ Chí Minh, trung bình mỗi tuần nhập tới 4.000 tấn thủyhải sản, khoảng trên dưới 500 tấn/đêm, trong đó 2/3 là sản phẩm đánh bắt từbiển, còn lại là cá nuôi đồng.

Số thủy hải sản này chủ yếu từ các tỉnh miền Tây, Bà Rịa-Vũng Tàu và một vàitỉnh miền Trung, được thương lái đưa về chợ Bình Điền, sau đó bỏ mối về các chợnhỏ, bán lẻ.

Hiện nay, theo Ban quản lý chợ, có khoảng trên 400 vựa kinh doanh thủy hảisản khô và tươi sống. Công tác giám sát kỹ thuật bảo quản, điều kiện vệ sinh củatừng ô vựa kinh doanh thủy hải sản do 7 cán bộ của Chi cục quản lý chất lượng vàBảo vệ nguồn lợi thủy sản Thành phố Hồ Chí Minh (Chi cục) thường xuyên thựchiện.

Hầu hết các loại hải sản tươi đều được đựng trong khay nhựa, chở bằng xe tảilạnh, khi hàng về chợ, tiểu thương sẽ phân loại rồi thay mới nước đá, sau đóđựng vào khay, trưng lên kệ để bán.

Khác với một số loại thực phẩm như thịt heo, gà, từng xe hàng khi đưa vàothành phố đều có nguồn gốc rõ ràng; chủ hàng phải xuất trình giấy chứng nhậnkiểm dịch của lô hàng do cơ quan thú y địa phương (nơi hàng xuất đi) cấp; khichế biến, giết mổ, còn bị giám sát bởi cơ quan thú y Thành phố Hồ Chí Minh.

Nghĩa là, trong một chừng mực nào đó, một con gà, con lợn bán ở bất cứ chợnào trên địa bàn thành phố đều có thể truy xuất về gốc nơi bán đi ban đầu. Cònvới mặt hàng thủy hải sản đưa về chợ đầu mối nông sản Bình Điền, theo Chi cụcquản lý chất lượng và bảo vệ nguồn lợi thủy sản Thành phố Hồ Chí Minh, hiện đơnvị này mới chỉ giám sát được bằng cảm quan, như kiểm tra xem hàng về chợ còntươi không, ô vựa bảo quản, chứa đựng có đúng quy cách không.

Còn nguồn gốc hàng từ đâu đưa đến thì… chưa biết chính xác. Hơn nữa, thươnglái cũng không phải xuất trình bất cứ loại giấy tờ nào khi đưa hàng vào chợ BìnhĐiền. Việc lấy mẫu xét nghiệm chất lượng mặt hàng thủy hải sản chỉ được thựchiện định kỳ, khoảng 2 tháng/lần.

Từ đầu năm 2009 đến nay, Chi cục mới tổ chức bốn đợt lấy mẫu để kiểm tra dưlượng chất cấm. Kết quả thu được là một số chỉ tiêu các chất bảo quản như urea,kháng sinh, hàn the đều dưới ngưỡng cho phép, nhưng tỷ lệ nhiễm vi sinh, nhiễmkhuẩn nhiều mẫu lại quá cao, đặc biệt phát hiện mẫu cá ngừ tại một ô vựa chứachất Histamine lên đến 700 mg/kg, trong khi mức cho phép là dưới 100 mg/kg.

Giám sát từ nguồn

Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, ông Lương Lê Phương từngthừa nhận, thủy sản tiêu thụ nội địa, đến nay vẫn chưa qua bất cứ khâu giám sátchất lượng nào từ phía cơ quan chức năng. Hay đúng hơn là đang còn bị thả nổi.

Tình trạng ngư dân vẫn thường sử dụng một loại "bột đắng", nói chính xác làchloramphenicol, một chất độc gây ung thư để ướp cá thay cho nước đá vẫn tồntại. Một ngư dân nhẩm tính, để bảo quản 25-30 tấn hải sản thời gian khoảng mộttháng đi biển, cần 1.200-1.500 cây đá, tương đương 12-15 triệu đồng.

Nhưng, khi thay thế bằng urea, hàn the, chloramphenicol thay cho nước đá đểướp hải sản thì không những chi phí rẻ hơn nhiều lần, mà còn giữ độ tươi con cá,con mực lâu hơn...

Người tiêu dùng có quyền đặt câu hỏi về trách nhiệm giám sátcủa cơ quan làm nhiệm vụ “gác cửa” vệ sinh an toàn thực phẩm.

Đại diện Chi cục quản lý chất lượng và bảo vệ nguồn lợi thủy sản Thành phố HồChí Minh cho biết, đơn vị đang “sửa sai” những hạn chế nêu trên bằng việc xâydựng chương trình quản lý hồ sơ chất lượng thủy sản tại chợ Bình Điền.

Theo cách làm này, từng chủ vựa sẽ được phổ biến kiến thức về tác hại khi sửdụng chất bảo quản cấm, quy định kiểm soát mối nguy mất an toàn vệ sinh như tácnhân nhiễm vi sinh, nhiễm khuẩn. Mỗi ô vựa phải giám sát tốt môi trường nềngạch, nguồn nước, khay đựng, đá ướp, vệ sinh cá nhân.

Sau khi có trong tay hồ sơ chất lượng tại chợ, Chi cục làm bước tiếp theo làxây dựng hồ sơ truy xuất nguồn gốc (giống như thực phẩm thú y).

Hiện nay, Chi cục đang phối hợp với các tỉnh Cà Mau, Kiên Giang, Bình Thuậnmở các lớp tập huấn về kiến thức vệ sinh an toàn thủy hải sản cho ngư dân, chủvựa thu gom. Mục đích là để từ đầu năm 2010 sẽ biết được “đường đi” của từng mặthàng thủy hải sản khi đưa vào thành phố, đồng thời giảm thiểu việc sử dụng cácchất bảo quản cấm trong thủy hải sản./.

(Báo Tin tức/Vietnam+)

Tin cùng chuyên mục

Chượp (hỗn hợp cá tươi và muối được trộn theo tỷ lệ gia truyền) được ủ trong lu đậy kín và phơi ngoài nắng - là phương pháp truyền thống lưu giữ từ trước đến nay. (Ảnh: Hồng Hiếu/TTXVN)

Giữ hồn làng nghề nước mắm Phan Thiết

Để bảo tồn và phát huy giá trị của nghề làm nước mắm truyền thống, Hiệp hội Nước mắm Phan Thiết đề xuất đưa “Nghề nước mắm truyền thống Phan Thiết” vào Danh mục Di sản Văn hóa Phi vật thể Quốc gia.

Lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống ngành Thuế (10/9/1945 - 10/9/2025) và đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhất. (Ảnh: Vietnam+)

Ngành Thuế Việt Nam: Bước chuyển mình lịch sử từ thuế khoán đến quản trị số

Năm 2025 đánh dấu cột mốc lịch sử của ngành Thuế Việt Nam khi lần đầu tiên tổng thu ngân sách vượt 2,3 triệu tỷ đồng. Thành quả này không chỉ đến từ tăng trưởng kinh tế mà còn phản ánh bước chuyển mạnh mẽ về cải cách thể chế, xóa bỏ thuế khoán và đẩy nhanh quản trị thuế số, tạo nền tảng cho ngành Thuế bước vào kỷ nguyên quản trị thông minh.

Một nhà máy lọc dầu ngoài khơi Iran. (Ảnh: IRNA/TTXVN)

Giá dầu ở mức cao nhất kể từ đầu tháng 8/2025

Thị trường năng lượng có cú bứt phá ngoạn mục; giá dầu Brent tăng tới 5,3% và WTI tăng 5,2%, đánh dấu tuần tăng đầu tiên sau ba tuần trầm lắng, hướng tới mức tăng tuần mạnh nhất nhiều tháng qua.

Sản xuất hương truyền thống ở Quảng Phú Cầu. (Ảnh: Thành Phương/TTXVN)

Giữ lửa làng nghề Tết Việt trong dòng chảy hiện đại

Nhịp sống hiện đại đã khiến những giá trị thủ công truyền thống dần bị lãng quên, nếu không có những nỗ lực gìn giữ đủ bền bỉ. Nhiều địa phương, các làng nghề đang tìm những hướng đi mới để giữ lửa nghề.