Tiếng gà gáy bình yên trên ngựcđảo
Tiếng trẻ nhỏ đến trường nơi sóng bão...."
Cuối tháng 4, cácem trên đảo đều đã được cho nghỉ học sớm vì thời hạn 5 năm sống ở đâysắp hết. Nhưng như một thói quen, các em vẫn luấn quấn quanh nhà cô giáoNhung, giáo viên duy nhất đã tình nguyện rời đất liền ra với Trường Sa.
Trường học "đa cấp"- một cô 12 trò Cô giáo Bùi Thị Nhung, năm nay 32 tuổi vốn gốc người Cam Lâm, Khánh Hòa. Tốt nghiệp trường Cao đẳng Sư phạm Nha Trang khoa tiểu học, ngày mới ra trường, cô giáo trẻ ấp ủ ước mơ được gắn bó với những học sinh gặp nhiều khó khăn. Bởi vậy, Nhung đã làm tình nguyện xin lên dạy học tại xã Cam Thịnh, Cam Ranh nơi cư trú của đồng bào dân tộc Raglay. “Ngày ấy, mỗi lần nhìn lũ trẻ nghèo miền núi nheo nhóc, tôi lại chẳng đành lòng,” cô Nhung tâm sự. Xuất phát chính lòng yêu thương ấy nên năm 2008, mặc dù đang công tác tại trường tiểu học Suối Cát, Cam Long, Khánh Hòa nhưng khi có đợt vận động người dân ra đảo, cô Nhung đã tự nguyện làm đơn xin đi. Vào thời điểm ấy, gia đình, bạn bè và đồng nghiệp của cô đều hết sức ngạc nhiên trước quyết định lạ lùng của cô. Mọi người xúm vào can ngăn, nhưng chỉ cần nghĩ về lũ trẻ ngoài đảo không ai dạy dỗ, cô Nhung lại thêm vững lòng. “Hồi đó mình trăn trở lắm, mình cũng là mẹ, lại là cô giáo. Biết các cháu nhỏ theo bố mẹ sinh sống ở đảo mà thất học thì tội lắm. Đảo Trường Sa lại thuộc Khánh Hòa nên mình muốn có cái gì đó đóng góp cho quê hương nên mới xin ra đây dạy học,” cô giáo Nhung tâm sự. Mang theo từng ấy quyết tâm, năm 2008, Bùi Thị Nhung rời bến cảng Cam Ranh, cùng chồng và cô con gái đầu lòng mới 28 tháng tuổi ra với Trường Sa. Cô cũng là giáo viên chính thức duy nhất tới thời điểm hiện tại ở quần đảo phên dậu Tổ quốc. Ra đảo, điều kiện sống cũng như cách sinh hoạt hoàn toàn khác đất liền nhưng tình thương của đồng chí, đồng đội cũng như tình đoàn kết quân và dân trên thị trấn Trường Sa đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Bởi vậy, chưa kịp ổn định cuộc sống mới, cô đã bắt tay ngay vào công việc gieo chữ trên đảo cằn. Khác với các lớp trong đất liền, do đặc thù riêng nên tất cả 12 học sinh trên đảo được gom vào cùng một lớp học vốn chỉ có vài bộ bàn ghế xếp quây tròn lại với nhau. Cô Nhung dạy hết “lớp” bé lại chuyển sang giảng bài cho các cháu “lớp” lớn hơn. Cứ thế, suốt 5 năm, cô gắn bó với từng cháu như một người mẹ thứ hai.
Cô giáo duy nhất trên quần đảo Trường Sa (Ảnh: Sơn Bách/Vietnam+)
Trong số hơn trăm cán bộ, chiến sỹ chúng tôi đã có dịp gặp gỡ những ngày ở Trường Sa, có rất nhiều người như cô giáo Nhung. Họ tạm gác lại cuộc sống cá nhân nơi đất liền để ra với đảo lớn. Họ lấy hạnh phúc của cộng đồng làm hạnh phúc bản thân. Và với họ, biển đảo hay đất liền đều là Tổ Quốc, đều cần đóng góp dựng xây. Đó là trường hợp của cậu lính trẻ Nguyễn Phúc Sinh (sinh năm 1989) quê Quảng Ngãi trên đảo Đá Thị. Mặc dù đã công tác tại Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh và đang đợi đi học Cao học nhưng Sinh vẫn tình nguyện xin đi lính nghĩa vụ tại Trường Sa. Một năm gắn liền vào đảo chìm, cậu cán bộ trẻ của Quảng Ngãi giờ cứng cáp hơn rất nhiều. Sinh bảo, quãng thời gian trong quân ngũ đã giúp em trưởng thành lên. Đây cũng là khoảng thời gian đáng nhớ nhất mà Sinh sẽ chẳng thể quên suốt cuộc đời. Đó là chuyện của người “lính” gác hải đăng Trần Văn Khánh trên đảo Song Tử Tây với hơn 20 năm gắn bó với ánh đèn dẫn đường trên biển lớn. Suốt quãng thời gian dài ấy, chưa một ngày nào, anh nghĩ mình sẽ bỏ đảo để trở về với đất liền.
Trường Sa chỉ cách đất mẹ "một nụ cười" (Ảnh: Sơn Bách/Vietnam+)
Bài 6: Trái tim đất-biển chung nhịp đập dòng dõi Lạc Hồng