Nhớ thời sinh viên Hà Nội gác bút nghiên ra trận

Năm xưa, theo tiếng gọi của Tổ quốc, hơn một vạn sinh viên đại học ở Thủ đô đã rời ghế nhà trường, xếp bút nghiên lên đường tòng quân.
Tròn 35 năm sau ngày đất nước thống nhất, tại căn phòng nhỏ ẩn sâu trong số nhà47 phố Lãn Ông nẳm giữa khu Phố cổ Hà Nội hiện diện những vị khách thật đặcbiệt.

Họ là những bạn học, đồng đội cũ của nhà thơ liệt sĩ Vũ Đình Văn, cựu sinhviên Đại học Sư phạm 1 Hà Nội, năm xưa theo tiếng gọi của Tổ quốc “xếp bútnghiên lên đường đánh Mỹ”, chiến đấu và hy sinh ở tuổi 20.

Lặng lẽ thắp nén nhang thơm tưởng nhớ đồng đội, những cựu chiến binh, cựu sinhviên Hà Nội càng trở nên xúc động khi nghe chị Vũ Kim Dung, em gái của liệt sĩđọc bài thơ khóc mẹ mang tên "Lạy mẹ con đi” của anh trai.

Bài thơ có câu: "Mộttia mây trắng cuối trời/Cũng không làm lại được đời mẹ đâu/Thôi từ nay trở vềsau/Sống sao cho mẹ khỏi đau cỏ mồ…"

Anh Ngô Quang Năng, cựu sinh viên Đại học Nông nghiệp 1, nay là Giám đốc QuỹMãi mãi tuổi hai mươi Hà Nội chia sẻ, đây không phải lần đầu tiên anh và bạn bènghe đọc thơ của anh Văn, nhưng điều lạ là mỗi lần nghe bài thơ này, lại thấythương và nhớ anh Văn, nhớ đồng đội nhiều hơn.

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm, cựu sinh viên khoaVăn - Đại học Tổng hợp Hà Nội khoácáo lính những năm chống Mỹ, bồi hồi đọc cho tôi nghe bài thơ "Nhớ Vũ Đình Văn",cảm tác từ bài thơ khóc mẹ của anh Văn.

Những câu thơ thật xúc động được đồng đội truyền nhau đọc đến thuộc lòng:“Thôi cho mình thắp nhang này/Khóc Văn nước mắt đã đầy trong tim…Mình buồn lắmnhững buổi chiều/ Hoa Kim dao nở những điều trắng tinh/Mà cây nhang cứ lặngthinh/Mà Văn khóc mẹ mà mình khóc Văn…”

Ra đi khi tuổi còn rất trẻ, anh Vũ Đình Văn đã kịp để lại rất nhiều bài thơ hay,với những lời thơ ấm áp yêu thương; nhiều bài được sáng tác trên đường hànhquân, ghi dấu những địa danh anh và đồng đội từng qua được đồng đội truyền nhauđọc như "Đêm hành quân qua phà Long Đại" (5/1972), "Nửa sau khoảng đời."

Anh Cầm cũng báo tin vui, cuối tháng 4 này, anh vừa kịp chuyển hồ sơ của VũĐình Văn lên Hội Nhà văn Việt Nam để đề nghị xét công nhận là hội viên của hội.

Những năm 1970, 1971, 1972, khi chiến tranh đã lan rộng cả hai miền Nam-Bắc,chiến trường miền Nam cũng bước vào giai đoạn quyết liệt, cần sự chi viện sứcngười sức của, nhất là lực lượng trí thức có thể nhanh chóng làm chủ khoa học,kỹ thuật quân sự hiện đại để đánh thắng Mỹ.

Với khí thế của phong trào thanh niên "Ba sẵn sàng", tinh thần "Nước còn giặccòn đi đánh giặc, chiến trường giục giã bước hành quân", “Cuộc đời đẹp nhất làtrên trận tuyến đánh quân thù”, hơn một vạn sinh viên các trường đại học ở Thủđô đã rời ghế nhà trường, xếp bút nghiên lên đường tòng quân, tham gia đánhgiặc.

Đông nhất là sinh viên Bách Khoa với khoảng 700 người, các trường Tổnghợp, Sư phạm 1, Nông nghiệp mỗi trường xấp xỉ 500 người…Nhiều lá đơn của sinhviên được viết bằng máu.

Lớp sinh viên ngày đó đã tham gia lực lượng bộ đội chủ lực trên tất cả các chiếntrường từ Trị Thiên-Huế, Tây Nguyên đến đồng bằng Nam Bộ, Khu 5. Nhiều ngườiđược bổ sung vào các quân binh chủng kỹ thuật lớn như: xe tăng, pháo binh, tênlửa, cao xạ, hải quân, không quân.

Những sinh viên Hà Nội mặc áo lính đã kiên cường cùng đồng đội bám trụ tạiThành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm khói lửa mùa hè 1972; chỉ huy những chiếctăng xông lên chiếm lĩnh trận địa; sử dụng những khẩu pháo hạng nặng nã đạn lênđầu Mỹ-ngụy, cùng quân và dân miền Nam giành chiến thắng.

Nhiều người đã trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân như Vũ XuânThiều, Trần Thanh Hải (Ðại học Bách khoa), Bùi Ngọc Dương (Ðại học Xây dựng),Vương Ðình Cung (Ðại học Nông nghiệp 1). Ngày đất nước khải hoàn, những ngườilính sinh viên lại trở về trường đại học tiếp tục học tập, nghiên cứu khoa học,tiếp thu khoa học kỹ thuật, phục vụ công cuộc tái thiết đất nước và xây dựng xãhội chủ nghĩa.

Anh Ngô Quang Năng, cựu sinh viên Đại học Nông nghiệp 1 kể lại, ngày các anhlên đường tòng quân (tháng 9/1971), Hà Nội đang vào đợt lũ lịch sử, nước mênhmông khắp nơi.

Hình ảnh khiến anh em không thể quên là khi đoàn quân sinh viênrời Thủ đô lên Bắc Giang để huấn luyện, rồi từ Thủ đô vào Nam chiến đấu, rấtnhiều lá thư được anh em viết vội thả xuống đường phố Hà Nội với niềm tin “hẹnngày chiến thắng trở về Thủ đô.”

Nhiều người dân đã nhặt và mua tem, phong bì, chuyển những bức thư đó đến cácđịa chỉ. Thư của anh Vũ Đình Văn, anh Nguyễn Văn Thạc cũng được chuyển tới tậnnhà.

Còn với nhiều cựu sinh viên Bách khoa, trong đó có Thiếu tướng Trần ThanhHải, người vinh dự được kết nạp Đảng tại chiến trường Quảng Trị và được phongAnh hùng với thành tích bắn cháy 19 chiếc xe quân sự của địch, ấn tượng sâu sắclại là hình ảnh những cái vẫy tay đầy lưu luyến của thầy cô và bạn bè khi tiễncác sinh viên lên đường chiến đấu cách đây gần 40 năm, nhất là cảnh chiếc xe chởtân binh phải vòng đi vòng lại trong sân trường tới 5 lần mới có thể chuyển bánhtới nơi tập kết.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính sinh viên Hà Nội năm xưa vẫn nhiệttình tham gia các hoạt động xã hội, tri ân thế hệ đi trước, tưởng nhớ đồng độivà tiếp lửa truyền thống cho thế hệ trẻ hôm nay.

Trong dịp kỷ niệm 35 năm thống nhất đất nước, Quỹ Mãi mãi tuổi hai mươi HàNội đã tổ chức cho 120 cựu chiến binh sinh viên thăm lại chiến trường xưa, vớicác hoạt động ý nghĩa như thăm Thành cổ Quảng Trị, thả hoa tưởng niệm đồng độitrên sông Thạch Hãn, thăm đội Du kích Ba Tơ, dự kỷ niệm 35 năm Chiến thắng BuônMa Thuột./.

Hồng Hạnh (Vietnam+)

Tin cùng chuyên mục

(Ảnh minh họa: Nguồn: Sputnik)

Pháp chặn đứng âm mưu tấn công khủng bố

Một trong hai thiếu niên, được xác định là đối tượng cầm đầu, thừa nhận đã lên kế hoạch tiến hành “hành động bạo lực” nhằm vào trung tâm thương mại hoặc phòng hòa nhạc.