[HLV del Bosque tiếp tục gây sốc ở trận chung kết] Khó so sánh Tây Ban Nha và Tây Đức trước đây, đội nào hay hơn. Dòng chảycủa thời gian luôn làm thay đổi rất nhiều, kể cả những triết lý và quan điểmbóng đá. Tây Ban Nha thực sự là đỉnh cao của bóng đá thế giới hiện tại, điều đãđược khẳng định qua EURO 2008 và World Cup 2010. Họ lên ngôi cùng phong cách "tiki-taka" huyền ảo. Đó là lối chơi giànhphần lớn quyền kiểm soát bóng bằng những đường chuyền ngắn, nhuần nhuyễn giữacác cầu thủ di chuyển trên một phạm vi rộng với cự ly gắn kết. Nó không giốngvới bóng đá tổng lực của Hà Lan trước đây mà thực sự là đặc trưng của Tây BanNha, của Barcelona. Nhưng đến EURO 2012, "tiki-taka" đang phải hứng chịu khôngít lời chê bai, ví von phong cách này đã biến tướng thành "thuốc ngủ liều cao." Tây Ban Nha vẫn khống chế bóng theo kiểu quen thuộc, nhưng đủng đỉnh khôngtấn công mạnh mẽ mà chờ đợi đối phương bị bóp nghẹt ý chí, xuất hiện sơ hở. Lúcđó, họ tung ra một cú đòn trí mạng mang tính quyết định. Và khi Tây Ban Nha dẫntrước, đừng mong chờ gỡ hòa bởi bóng lại luôn nằm trong chân họ. Người ta so sánh Tây Ban Nha "nhạt nhẽo" hiện nay với Barcelona vẫn đầyquyến rũ và cho rằng điều khác biệt lớn nhất chính là... Lionel Messi. Với Messi,Barcelona luôn hừng hực khí thế và nhịp độ tấn công bất kể lúc nào. Trong khi đó,Tây Ban Nha phần nào loay hoay với phương án trên hàng công. Cesc Fabregas đượcsử dụng như một "số 9 ảo" đá cao nhất, giống vai trò anh từng thể hiện ởBarcelona song Fabregas không phải là Messi. Số 9 thực sự Fernando Torres không được trọng dụng trong những trận đấuquyết định. Ở bán kết trước Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha bất ngờ sử dụng AlvaroNegredo song rõ ràng tiền đạo này cũng không phù hợp. Một "tiki-taka" tượng trưng cho bóng đá tấn công giờ dường như biến thànhchất liệu phòng ngự! Tây Ban Nha không được đánh giá cao về tấn công ở giải nàysong hãy nhớ, kể từ sau bàn thua trước chính Italy ở lượt trận đầu tiên vòngbảng, La Roja không thủng lưới thêm lần nào nữa. Thật thú vị khi ở phía bên kia,Italy vốn lừng danh phòng ngự đổ bê tông "catenaccio" giờ đây lại hừng hực sứcmạnh tấn công trong cuộc cách mạng đang rất suôn sẻ của Cesare Prandelli. [Fabregas đặc biệt cảnh giác với Mario Balotelli] Màu Thiên thanh đến với EURO 2012 trong những dự báo khá ảm đạm khi mộtlần nữa, họ nhập cuộc một giải lớn với bối cảnh bóng đá trong nước lại nổ ra bêbối dàn xếp tỷ số. Nhưng cũng như World Cup 1982 và World Cup 2006, Italy lạichứng tỏ được rằng càng khó khăn, họ càng mạnh mẽ. Với một hàng tiền vệ linhhoạt nơi mà lão tướng Andrea Pirlo vẫn vẹn nguyên sức kỳ ảo như biệt danh"Tinker Bell" của anh, với một hàng công có "siêu quậy" Mario Balotelli luôn sẵnsàng bùng nổ, đây là một trong những Azzurri hướng về phía trước nhất mà ngườita thấy trong nhiều năm gần đây. Nhưng không có nghĩa, truyền thống bị vứt bỏ. Trận bán kết với Đức đãchứng minh điều đó. Sau khi có thế trận an toàn với 2 bàn cách biệt, Italy thểhiện chất phòng ngự thép làm nản lòng những nỗ lực của "cỗ xe tăng" mà đặc biệtlà chốt chặn cuối cùng Gianluigi Buffon vẫn xứng danh "Người nhện." Khả năngkhóa chặt đối phương đó giờ được kết hợp thêm những đòn phản công sắc bén càngkhiến màu Thiên thanh trở nên lung linh. Họ phải chơi như thế nào để phá giải "tiki-taka," công thức đã thống trịsân cỏ thế giới lẫn châu Âu 4 năm qua? Tranh chấp bóng quyết liệt giữa sân làkinh nghiệm có thể rút ra từ trận bán kết Bồ Đào Nha-Tây Ban Nha, khi nhữngthách thức trực diện của hàng tiền vệ Bồ Đào Nha khiến "tiki-taka" không trôichảy được như thường lệ. Hãy chờ đợi Italy không lùi sâu chịu đòn mà sẵn sàngđôi công và với Balotelli như một quả bom nổ chậm phía trên, Tây Ban Nha cần phảidè chừng. Tây Ban Nha và Italy, hai cái tên đầy quyền lực của bóng đá châu Âu. Hainền bóng đá này có tổng cộng tới 25 chức vô địch châu lục cấp câu lạc bộ nhưngđây mới là lần đầu tiên, họ chạm trán nhau ở thử thách cuối cùng trước ngưỡngcửa thiên đường. Lịch sử sẽ tôn vinh Tây Ban Nha hay một lần nữa, lời nguyền không ai vôđịch EURO được hai lần liên tiếp sẽ ám ảnh họ? Nếu là kịch bản sau, sẽ thật địnhmệnh nếu lại diễn ra ở loạt đá luân lưu như Tây Đức năm nào và Pirlo của Italychắc chắn luôn sẵn sàng thực hiện một cú "Panenka" nữa.../.